Sự học,
Sự học, Mình sinh năm 68, tốt nghiệp cấp 3 năm 86, những năm đó thi cử hóc búa lắm. Cấp 3 thi cả xóm chỉ có mỗi mình lọt. Cả thành phố chỉ có Phan Chu Trinh dành cho quận 1, quận nhì thì Thái Phiên. Quận 3 thì mình không biết vô đâu bởi lúc đó chắc chưa có Hoàng Hoa Thám. Thi đại học cả tỉnh Quảng Nam Đà Nẵng muôn dân mà đậu đại học cho toàn khối đại học cao đẳng trong cả nước chỉ là trang giấy A4 treo trên vách UBND tỉnh. Thời đó, giỏi lắm, siêu lắm hoặc giàu lắm mới đi học đại học. Mình 7 năm sau mới vào đại học. Vì đi làm kiếm cơm. 7 năm sau nữa mới làm thạc sỹ bởi xin con dấu không được. Làm tiến sỹ thì em thưa, thôi. Giờ thì đại học tràn lan. Thi vào đại học còn dễ hơn thi mẫu giáo. Bởi mẫu giáo trường điểm thì phải nói không có ngọng, biết ngoại ngữ và ngoại hình đẹp và hát hay. Đại học âm nhạc giờ không biết nốt nhạc, Dân lập trình không biết Python là chuyện thường ngày. Cái áo không làm nên thầy tu, bởi vậy cứ đua nhau học thêm, đua nhau luyện thi và đua nhau họ...