Gia trưởng,
Dạt vô xứ Miền Tây heo hút, bạt ngàn muỗi cắn triền miên cộng với cái mặn của nước biển ( dù ngó không thấy biển ) để ở đậu làm rể mà cứ giữ cái thói gia trưởng như “ giấy rách giữ lấy lề”. Bữa đầu mới ở, trưa cơm nước xong thấy nhỏ vợ loay hoay dọn chồng chén, mình đập bàn, quắc mắt, gằn giọng, “ cô làm chi rứa” , “ dạ em rửa chén” , “ để chút anh rửa”. Vậy là nhỏ vợ, im thin thít không dám nói một tiếng, leo lên chạn ngủ đến mặt trời lặn mới dậy. Từ đó đến giờ, nhỏ vợ không những không dám rờ đến việc chén bát, mà lan truyền qua việc lau nhà, giặt giũ, phơi phóng dọn dẹp. Đúng là sợ chồng một phép. Tết, buồn buồn nhớ mạ, cộng nhớ người yêu ở quê, tối thui xách xe định đi kiếm vài chai nhậu. Ra ngõ gặp vợ “ anh xách xe đi đâu giờ này? Vô ngủ” , “ Vô thì vô, nhà ông, ông sợ thằng nào.” Vậy là xách xe vô chui xuống gầm giường nằm. Thằng con hỏi “ Ba ơi sao ba nằm dưới đó, muỗi cắn”. “ Nhà tao , tao nằm” Đúng là thói gia trưởng. Không có thất truyền....