Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng 12 21, 2015

Kệ 93, Phẩm A La Hán, Kinh Pháp Cú.

彼等諸漏盡, 亦不貪飲食, 空無相解脫 是彼所行境, 如鳥遊虛空, 蹤跡不可得。 Bỉ đẳng chư lậu tận, diệc bất tham ẩm thực, không vô tướng giải thoát, thị bỉ sở hành cảnh, như điểu du hư không, tung tích bất khả đắc.  Ai đã tiết chế hoặc đoạn sạch, không tham đắm ăn uống, theo Pháp không, vô tướng, giải thoát để thực hành, như chim giữa hư không, khó tìm được dấu vết. Hoàng Phước Đại. Đồng An. 

Người miền Tây và người miền ngoài.

                          Người miền Tây và người miền ngoài.      Miền ngoài ở đây là miền Bắc, miền Trung. Tôi không có so giữa Đông và Tây bởi Đông và Tây của người Việt mình không có khác nhau mấy. So về địa lý cũng như môi trường thổ nhưỡng, người miền Tây có thể nói là sống sướng so các vùng miền ngoài. Miền Bắc, miền Trung thì khô cằn, còn miền Tây thì hoàn toàn ngược lại. Trời ban tặng cho người miền Tây một vùng đất  màu mỡ, cò bay thẳng cánh. Người miền Tây thay vì phải làm việc cực nhọc như các vùng khác để kiếm miếng ăn, họ chỉ cần làm việc rất ít cũng có miếng ăn. Người miền ngoài phải thức khuya dậy sớm để làm việc nhưng không đủ ăn. Nhưng nguời Miền Tây thì thoải mái vui chơi, chỉ cần đi ra con sông là bắt được còn cá, gạo thì 1 năm chỉ cần thu hoạch 1 mùa là đủ ăn cho vài năm. Ngày qua ngày, tháng qua tháng, cha truyền con nối cái tư duy không cần l...