Ăn chay, nhớ mùi nước mắm.
Ăn chay, nhớ mùi nước mắm. Hai tháng ni, ru rú trong cơ quan, không lui tới, đó đây nên không hay. Ở Cầu Hàm Luông mọc lên quá loạn xưởng làm nước mắm. Sáng, ngang qua cầu, mùi nước mắm làm dạ dày mình co bóp, dịch nước bọt trong lưỡi, trong khoang miệng tuôn ra. Mũi hửi mùi nước mắm mà cứ nhớ lại hồi xưa. Hồi mình con nít, đi chơi về, đói bụng vô bếp lục cơm nguội ăn với nước mắm. Ăn cơm nguội không cần múc ra chén, bóc cục cơm khô, nhúng vô chén nước mắm ăn ngon lành. Đi ngang qua cầu Rạch Miễu, Tiền Gian cũng rứa, nhớ cái cục cơm nguội chấm nước mắm thời nhỏ. Nhớ về mạ, nhớ về Đà Nẵng, nhớ thời nhỏ. Mình không khen mạ mình theo kiểu, mạ hát con khen hay. Chứ nước mắm mạ mình làm thì ngon lắm. Bởi nước mắm mạ mình làm là thứ nước mắm cá cơm Nam Ô, hoặc nước mắm từ cá nục. Chỉ thịt của cá cơm, cá nục mới làm nước mắm ngon. Chứ cá thu, loại cá đắt tiền, nhưng chưa chắc làm nước mắm ngon. Mà người miền Trung ăn nước mắm cũng lạ lùng lắm. Cơm kh...