Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng 4 8, 2014

Dân ta phải học sử ta

Dân ta phải học sử ta Ngày mai 9 tháng 4 năm 2014, tức ngày 10 tháng 3 năm Giáp Ngọ, mình viết bài mời các bạn đọc chơi rồi suy nghĩ. Lạc Long Quân 雒 龍 君 tên húy là Sùng Lãm   崇 纜 , được xem là vị vua của nhà nước sơ khai Xích Quỷ   ( n ước Văn Lang ) là nhân vật truyền thuyết Việt Nam, con trai của Kinh Dương Vương Lộc Tục và con gái , Động Đình Quân . Kinh Dương Vương là con thứ   Đế Minh là cháu của Viêm Đế , vị vua của xứ Trung Hoa. Thần Long con gái của Động Đình Quân . Như vậy Lạc Long Quân là con cháu vị vua Trung Hoa. Lạc Long Quân kết hôn với Âu Cơ, sinh ra một bọc trăm trứng, nở ra một trăm người con. Về sau, Lạc Long Quân chia tay với Âu Cơ; 50 người con theo cha xuống biển, 50 người con theo mẹ lên núi. Người con cả được tôn làm vua, gọi là Hùng Vương. Âu Cơ là con gái của vua Đế Lai ( vị vua Trung Hoa) . Trong khi đi tuần thú phương Nam, ông đã để Âu Cơ lại trên một cái động. Khi Lạc Long Quân đi đến đây thì thấy nàng xinh đẹp nên đ...

Kinh Phật thuyết Mười nghiệp thiện. ( Bài 5)

 Kinh Phật thuyết Mười   nghiệp thiện. ( Bài 5) Chữ Hán 畢 竟 無 主。無我 我 所。雖 各 隨 業。所 現 不 同 。而 實 於 中。無 有 作 者。故 一 切 法。皆 不 思 議。自 性 如 幻。智 者 知 已。 Dịch Hán âm T ất cách vô chủ, vô ngã ngã sở, tuy các tùy nghiệp, sở kiến bất đồng, nhi thật ư trung, vô hữu tác giả, cố nhất thiết Pháp. Giai bất tất tư nghì. Tự tánh như huyễn. Thánh giá tri dĩ. Dịch Việt H oàn toàn không có chủ, tâm không có ngã và ngã sở ; Đ ều tùy theo nghiệp nên hiện ra khác nhau , n hưng thật sự , trong đó không có chủ thể tạo tác. Cho nên thết thảy các pháp đều chẳng thể nghĩ bàn , tự tánh là giả không thật. Người có trí phải biết như vậy. Luận : Tâm là không có hình tướng, không nắm lấy được, vì vậy Tâm hòan tòan không có chủ, tâm không có ngã và tâm cũng không có ngã sở. Tâm không có ngã là tâm vô thường. Ngã sở là cái ngã thuộc sở hữu bản thân. Tâm không thuộc về sở hữu bản than. Tâm do tùy nghiệp thiện ác mà tạo thành, cho nên Tâm hiện ra không giống nhau ở từng người, từng chúng sinh. Mà thật ra ...