Chim thiên nga trúng tên
Lúc thái tử chín tuổi.
Một hôm đang trong
vườn
Chơi thơ thẩn một mình
Có một con thiên nga
Từ trên trời rơi
xuống,
Ngay trước chân thái tử.
Con chim rất đau đớn
Quằn quại trên mặt
đất.
Thái tử ôm nó lên,
Liền thấy một mũi tên
Cắm sâu vào cánh nó.
Cầm mũi tên trong tay,
Thái tử rút thật mạnh
Con chim run bắn lên,
Máu rỉ ra ướt đẫm.
Dùng tay ấn vết thương
Cho máu ngưng bớt chảy.
Ôm con chim trong tay
Thái tử đi tìm thuốc
Đắp vào ngay vết
thương
Rồi cởi áo lông cừu
Bọc chim vào cho ấm,
Đột nhiên người em họ
Tên De Va Dat Ta
Tay cầm cung và tên.
Hỏi Thái tử anh mình
Anh có thấy con chim
Rơi xuống đâu đây
không?
Thái tử chưa trả lời
Người em đã thấy chim
Đang nằm gần lò sưởi .
Định chạy tới dành lấy
Thái tử liền ngăn lại
Em không được giữ chim.
Em không được giữ chim.
Con chim này của
anh.
Người em cũng không chịu
Con chim ấy của em.
Người em cũng không chịu
Con chim ấy của em.
Chính em bắn rơi nó
Thái tử liền, cương
quyết
Con chim này bị
thương.
Và anh đã cứu nó
Anh che chở cho nó
Và nó thuộc về anh
Người em không chịu
thua
Liền đưa ra lý luận
Khi còn bay trên trời,
Khi còn bay trên trời,
Nó không thuộc về ai
Em bắn nó rơi xuống,
Đương nhiên thuộc về
em.
Thái tử liền trả lời
Em nghe anh nói đây.
Những kẻ thương yêu
nhau
Mới ở chung với nhau,
Còn những kẻ ghét nhau
Không bao giờ chung sống.
Tranh chấp một hồi lâu
Vẫn không có kết quả,
Vì vậy ngay sau đó
Họ đi tìm người lớn
Nhờ giải đáp phân minh
Trong triều vương hôm đó
Có buổi họp các thần
Thái tử ôm con chim,
Em họ ôm cung tên,
Chạy ùa vào nhờ xử
Nhà vua đang ngồi chầu.
Cuộc đàm luận việc nước
Phải được tạm ngừng lại.
Mỗi người tự trình bày
Lí lẽ riêng của mình
Các quan khi nghe xong
Họ bàn tán phân vân,
Chẳng đưa ra kết luận
Số người theo phe em
Cũng không phải là ít
Giữa lúc ấy nhà vua
Thấy ngứa cổ nên ho
Làm các quan sực tỉnh
Tất cả bỗng im lặng.
Ai cũng nhìn nhà vua.
Thật buồn cười sau đó,
Mọi người đều nghĩ rằng
Thái tử nói đúng hơn,
Giao chim cho Thái tử
Người em họ tức lắm.
Thái tử có được chim,
Nhưng lòng không vui mấy.
Bởi vì tuy nhỏ tuổi,
Cũng dư sức biết rằng
Người ta nể cha mình
Mà cho mình thắng cuộc
Và thái tử nghĩ rằng
Mọi việc ở trên đời
Phải có nhiều can đảm
Mới có thể đứng lên
Để bảo vệ sự thật./.
Hoàng
Phước Đại ( Đồng An )
Nhận xét
Đăng nhận xét