Chuỗi ngọc
Chuỗi ngọc
Cuộc sống trong cung
điện
Ngột ngạt với thái tử
Nên chàng ưa ra ngoài
Thái tử có người hầu
Trung thành là Chan
na
Thường đánh xe song
mã
Đưa thái tử ra ngoài
Một hôm bên bờ sông,
Chỉ những người đang
tắm
Ở phía bên kia sông
Và hỏi người hầu cận
Này Chan na, có tin
Có thể sạch nghiệp
chướng
Khi tắm như thế không
Thưa điện hạ, có chứ
Thái tử cười trả lời
Nếu thế thì nghiệp
chướng
Tôm, cá, rùa sò ốc
Là loài thanh tịnh nhất?
Vì suốt đời dưới sông
Sạch nghiệp hơn con
người
Chan na liền trả lời:
Nhưng ít nhất tắm
sông
Cũng rửa sạch cáu bẩn
Trên da thịt của mình
Chàng vỗ vai Chan na
Cái đó anh nói đúng.
Một hôm trên đường về
Thái tử ghé lại thăm
Xóm nghèo ở ngoại
thành
Ngạc nhiên thấy công
chùa
Nàng Ya so dha ra
Đang ở ngay trong xóm
Cùng đứa ở theo hầu
Săn sóc cho bọn trẻ
Những đứa đang có bệnh
Nàng ăn vận đơn giản
Nhưng đẹp và tươi mát
Trông như một bà tiên
Hiện đến giữa trẻ
nghèo
Thấy cảnh tượng rất đẹp
Con gái nhà quyền quý
Lại chịu thương chịu
khó
Chịu làm những công
việc
Như rửa ghẻ, xức thuốc,
Giặt áo cho trẻ nghèo
Thái tử cất tiếng hỏi
Công nương đã bắt đầu
Làm việc này từ bao
giờ ?
Đang rửa tay cho trẻ
Nàng ngửng lên nhìn
chàng
Chúng em làm việc này
Cũng đã gần hai năm
Nhưng đây lần thứ hai
Em đến thăm xóm này
Tôi đến đây này thường
lắm
Bọn trẻ đều biết tôi
Tôi nghĩ làm việc này
Chắc công nương vui lắm
Nàng mỉm cười, không
đáp
Cúi xuống tiếp tục
làm
Nói chuyện nhiều với
nàng
Chàng ngạc nhiên khám
phá
Nàng có nhiều nhận thức
Cùng giống với thái tử
Không màng tới địa vị
Quyền thế của hoàng tộc
Trái lại nàng ghê tởm
Những tranh chấp quyền
lợi
Của quý tộc trong triều.
Biết mình là phận gái
Không thể nào làm được
Những cuộc thay đổi lớn
Trong xã hội lúc này,
Nàng đi tìm bình an
Bằng công việc từ ái.
Biết nàng đã từ lâu
Giờ càng nghe nàng
nói
Càng tỏ vẻ mến phục.
Lại nói về phụ vương
Đã ngỏ ý muốn chàng
Phải lập gia đình sớm
Nàng Ya so dha ra
Có thể người được chọn
Nàng chưa phải đẹp nhất
Nhưng mỗi khi gặp nàng
Thái tử lại cảm thấy
Lòng bình an, thoải
mái
Rồi một hôm hoàng hậu
Tổ chức cuộc trình diễn
Quốc phục của phụ nữ
Tất cả các thiếu nữ
Đều được mới tới dự
Người nào cũng được
giải
Thái tử được phân
công
Phát thưởng cho các
cô,
Đêm đầu hạ thật mát
Thức uống đặt khắp
nơi
Dưới hoa đăng rạng rỡ,
Các thiếu nữ tha thướt
Trong sa ri đủ màu
Và lóng lánh kim tuyến,
Từng người một đi
ngang
Qua hàng ghế danh dự
Trước vua và hoàng hậu
Thái tử mặc quốc phục
Đứng ngay phía bên
trái,
Bên cạnh những xâu
chuỗi,
Trao cho người dự thi
Dù Thái tử từ chối
Nhưng mọi người nài
ép
Được thái tử phát thưởng
Đó là vinh dự lớn
Chàng không thể chối
từ
Nên hoan hỷ vâng lời
Giờ đây trước quan
khách
Chàng không biết làm
sao
Để mọi người thỏa
đáng
Mỗi thiếu nữ nhận thưởng
Phải đi qua lễ đài
Để mọi người trông thấy
Rồi tới chỗ Thái tử
Để được chàng phát
thưởng
Đi đầu là So ma,
Con một vị vương tử
Và cứ thế tiếp diễn
Vào khoảng mười giờ
đêm
Các nữ trang trên bàn
Đã phát thưởng gần hết
Mọi người cứ tưởng rằng
Se la là thiếu nữ
Người nhận giải sau
chót,
Thái tử cũng nghĩ thế
Bỗng dưng, một thiếu
nữ
Trên khán đài bước xuống
Đó là nàng Ya so
Bước ra trước khán
đài,
Và quay người trở lại
Vái chào vua, hoàng hậu
Nàng vận chiếc sa ri
Màu trắng ngà đơn sơ
Nhẹ nhàng như cơn gió
Duyên dáng và tự
nhiên,
Nàng bước tới trước
chàng
Mỉm cười tươi như
hoa,
Điện hạ, còn nữ trang
nào
Để tặng cho em không?
Chàng nghiêng mình
đáp lễ
Rồi nhìn xuống
bàn nữ trang
Chàng tỏ vẻ bối rối
Những món còn lại này
Chẳng món nào xứng
đáng
Với con người đẹp đẽ
Đang đứng trước mặt
chàng
Đột nhiên chàng mỉm
cười
Đưa tay tháo chuỗi ngọc
Chàng đang đeo ở cổ
Cầm chuỗi ngọc trên
tray
Chàng mỉm cười nhìn
nàng
Đây là món quà tặng
Tôi dành cho công
nương
Nàng vội vàng từ chối
Em lòng nào lại lấy
Trang sức của điện hạ
Xin công nương vui lòng
Nhận món trang sức
này
Nói xong chàng ra hiệu
Cho Ya so lại gần
Và cúi đầu thấp xuống,
Và chàng mang chuỗi
ngọc
Lóng lánh vào cho
nàng
Tiếng hoan hô vang dậy
Cả trên dưới khán đài
Tiếng hoan hô kéo dài
Dường như không thể dứt
Mọi người đều đứng dậy
Bày tỏ nỗi vui mừng./.
Hoàng Phước Đại ( Đồng
An )
Nhận xét
Đăng nhận xét