Tương tư
Tương
tư
Trong tình yêu, chúng ta có chữ tương tư và
nó được xem như một chứng bệnh gọi là “bệnh tương tư”, mình cứ nhớ tới một bóng
hình nào đó hoài, không quên được.
Chữ tương tiếng Trung Hoa là 相, cũng được
đọc là tướng, thuộc bộ mục. 相 bao gồm chữ目và chữ木con mắt nhìn
thấy cái cây thì nhìn qua nhìn lại để nhận thấy cái hình dạng của cây.
Chữ tư tiếng Trung Hoa là 思, bao gồm
chữ田ở trên và心ở dưới. Trong tâm 心có một chỗ trống 田nhớ nhung
ai đó.
Trong Khúc Trường Tương Tư của nàng Ý Nương
đời Hậu Chu, một người đang mắc bệnh tương tư trầm trọng có những câu thơ rất nổi
tiếng :
君在湘江頭,
我在湘江尾。
相思不相見,
同飲湘江水。
Quân tại Tương giang đầu
Thiếp tại Tương giang vĩ
Tương tư bất tương kiến
Đồng ẩm Tương giang thủy
Chàng ở đầu sông Tương,
Thiếp ở cuối sông Tương,
Nhớ nhau mà không gặp
Cùng uống nước sông Tương.
Chữ tư đó có nghĩa là nhớ, tưởng, mong ước
một cái gì đó, một người nào đó. Khi bị vướng vào lưới ái dục rồi thì sự nhớ
mong và nhận thức của mình đều bị nhuộm màu sắc của ái dục. Đi cũng nghĩ tới
chuyện đó, ngồi cũng nghĩ tới chuyện đó. Thấy mặt trăng cũng nhớ tới chuyện đó,
thấy đám mây cũng nhớ tới chuyện đó. Tại sao mình lại cứ bị cái nhớ đó quấy rầy
mình, dù mình biết thôi đừng yêu, yêu vậy là sai trái lắm. Tại sao như vậy. Đó
là do tập khí của mình.
Tập khí là một cái gì lâu đời mà mình mang
theo trong con người của mình. Dù mình không muốn nó nhưng nó đã có sẵn đó, nó
là hạt giống do tổ tiên, ông bà, cha mẹ trao truyền lại.
Trước tiên, mình nên biết rằng trong con
người mình luôn có thiên chức làm cha, làm mẹ, làm chồng, làm vợ. Tình dục có
liên hệ tới gốc rễ đó và là một năng lượng rất tự nhiên.
Thứ hai là do những hạt giống lâu đời của
ông bà tổ tiên để lại vẫn còn trong mình, đến khi chúng phát hiện ra thì chúng
làm cho mình lao đao, khốn khổ và
cho dù không muốn mình cũng là nạn nhân của nó. Đó gọi là tập khí. Tập khí
không phải là cái được un đúc ngay trong đời của mình, mà nó có thể có từ trước,
từ đời ông bà tổ tiên.
Nói như vậy, nếu mình vướng vào lưới ái dục
rồi mình tu, mình có vượt ra được cái lưới đó không. Tu thì chắc sẽ vượt ra được
nếu mình có đủ phước đức của tổ tiên để lại, phước đức được trao truyền đó phải
là những hạt giống tốt . Khi đó hy vọng, cái tương tư, nhớ nhung mà mình thấy
sai trái sẽ qua đi, bởi mình đã có tuệ giác đủ mạnh để buông bỏ những sai trái
đó.
Tập khí năm xưa rồi chuyển hóa
Vườn tâm tuệ giác nở trăm hoa
Hoàng Phước Đại 14/10/2015
( Bài
viết có tham khảo từ bài giảng Kinh Chiếc lưới ái ân của Hòa thượng Thích Nhất
Hạnh)
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóa