Chấp ngã
Chấp ngã, hay ngã chấp là từ
nhà Phật. Chữ Ngã, từ Hán我 thuộc bộ qua戈. Qua戈có nghĩa là cái mác; dụng cụ của
người lính lúc xưa. Ngã 我 gồm chữ qua戈 bên phải và chữ thiên bên trái 千. Ta là tất cả, trong ta luôn có nghìn con dao, cái
mác. Cái ngã là ghê vậy đó. Chiến tranh thù hận cũng vì cái ngã. Chữ chấp 執
thuộc bộ thổ. Thổ 土 là bất
di bất dịch. Chữ chấp gồm có chữ thổ 土ở
trên, chữ dương 羊nghĩa
là vẻ đẹp ở dưới, và chữ hoàn丸bên phải. Chữ hoàn có nghĩa là vo tròn, vo viên lại. Vẻ đẹp đó là bất
di bất dịch, không thể bàn cãi nữa, là chấp, 執. Chấp ngã là bám vào cái ta. Cái gì ta cũng đúng, cái
gì ta cũng nhất, và cái gì cũng thuộc về ta. Nếu ai làm gì không phải thì ta sừng
cổ lên mà cãi. Con dao, các mác trong người ta sẽ xuất hiện. Sân si lắm.
Theo Nhà Phật thì không có
cái ta, cái ngã riêng biệt mà mọi sự vật đều có mối liên hệ tương tức với nhau.
Nhìn trong lá có nước, nhìn trong nước thì có mây bay, nhìn trong mây bay thì
cây cỏ. Để có cuộc sống an lạc; tức là cuộc sống vui khỏe thì mọi thứ trên đời
phải nhìn bởi con mắt vô ngã.
Người Phật tử mà nắm được tuệ
giác vô ngã thì không thấy cha với con là hai người riêng biệt, mà hiểu trong
cha có con, trong con có cha, con là sự tiếp nối của cha. Nếu cha đau khổ thì
con đau khổ, con hạnh phúc thì cha hạnh phúc, thấy được đau khổ của cha là đau
khổ của chính mình, hạnh phúc của con là hạnh phúc của chính mình.
Người tu chứng thực được vô
ngã thì không dèm pha, chỉ trích những người khác, không cho mình là nhất. Người
tu vô ngã, khi có ai đó giẫm đạp lên
chân mình đau điếng. Thì dù có đau đi mấy, mình cũng ráng bỏ suy nghĩ, người đó
đạp mình là do họ ghét mình. Mà mình phải suy nghĩ. Ờ có thể, người ta đói quá,
mệt quá, đến nỗi không thấy đường mà đi.
Tu là vậy. Bỏ cái ngã, bỏ chấp
để khỏi trược, rồi thong dong đi vào cõi
tịnh độ.
2/11/2015
Hoàng Phước Đại – Đồng An.
Nhận xét
Đăng nhận xét