Ngày Nhà giáo viết về cô mẫu giáo.
Có con học mẫu giáo, mình luôn có tâm trạng
lo lắng, con mình lên lớp thì sao sao. Tức là con mình lên lớp có được cô thương?
Có được cô đút ăn? Cô đánh con?. Có muôn ngàn cái sao sao như vậy xuất hiện
cùng dấu hỏi trên trán bà mẹ. Rồi từ đó, đêm khuya đem trằn trọc vắt tay trên trán bày
mưu tính kế để tiếp thị. Để cô chú ý con mình thêm chút chút. Để con mình cuối
tháng nặng cân thêm chút chút.
Nói thì dông dài, nghĩ thì xa xôi nhưng mấy
ai chịu động não để mà biết sự tình con mình trên lớp.
Này nghe, nói nhỏ thôi, mình phải động não như thế này, thế
này, để biết cô và con có thương nhau hay không? Dễ ợt.
Đến lớp thả nó ra, nếu nó tự vô vòng tay
kính cẩn rồi xã một tràng “ Dạ thưa cô, con mới tới ”, rồi cười
cười, nhảy cà thọt, cà thọt vô lớp như Tôn Ngộ Không thấy sư phụ, thì đích thực
con mình thích đi học. Con và cô mến nhau. Còn ngược lại thì lo bày mưu tính kể
chạy án………để vui lòng cô. Hic
Nếu muốn làm cái tet sờ tờ ( test ) thử
nghiệm con ở trên lớp có ăn hay ngồi ngó ruồi đại tiệc trên tô cơm, bụng dạ lại
không có một hột. Thì mình xem cái đầu ra của nó ở nhà. Cụ Các Mác râu rậm và cụ
Lê Nin đầu hói nói rồi. Khi đầu vào là tư liệu sản xuất kết hợp với sức lao động, thì đầu ra sẽ là thặng dư là tư bản. Sức lao động càng nhiều, tư liệu sản xuất càng hiện
đại, thì thặng dư càng lớn, tư bản càng lớn. Mình vận cái này vô đầu ra của con mình. Con mình có
ị nhiều tức là tư bản của nó nhiều, chiều về là kêu “ mẹ ơi ỉa, ỉa mẹ ơi”. Thì có nghĩa
là ngày đó nó ăn. Nó không ăn sao nó ị được, tạo ra tư bản, thặng dư được. Đúng không. Thôi bàn sơ sơ vậy
thôi để mà biết đường mà nịnh cô cho phù hợp.
Hoàng Phước Đại
Nhận xét
Đăng nhận xét