Sống ở quê.
Nếu có ai hỏi anh " Anh có muốn về sống ở quê không?". Có thể anh
lắc đầu, bởi phố phường đã quyến rũ anh; tiếng nhạc, nhà hàng, siêu thị...những
thứ ở phồn hoa phố thị. Nhưng ai hỏi tôi, tôi sẽ trả lời rất thích. Tôi rất
thích cuộc sống nhà quê.
Cuộc sống nhà quê cũng có đôi điều
hay lắm. Ở nhà quê cây thì trĩu quả, hoa thì muôn màu và thơm nức. Ở quê, trưa
nắng đội cái nón đi bộ chậm, chậm trong vườn, nhìn cây, nhìn hoa, nhìn mây bay,
gió thổi. Tuyệt. Nhưng tuyệt nhất ở quê là chuyện đi đái. ( nói cho có văn hóa
là đi tiểu ). Khi mình mắc tiểu, mình đi ngay ra sau vườn tìm cây dừa nào đó mà
tiểu. Đứng trước cây dừa mà tiểu thích thú hơn nhiều so với với việc phải chui
vào toilet ở phố. Mùi ở toilet ở phố, nếu không hôi mùi nước tiểu thì cũng nồng
nặc mùi thuốc tẩy và hóa chất khử mùi. Ở nhà quê, khi mắc tiểu, anh cứ thoải
mái đứng trước cây nào đó, ngước mặt nhìn lên trời xanh, cứ vậy mà đái. Miễn rẵng
khi đứng tiểu ngoài vườn, anh nên chú ý mọi thứ chung quanh chút chút, đừng có giẫm
đạp cây cỏ xung quanh. Đừng có đạp phải phân gà, để khỏi đi rữa dép.
Sống ở quê là
vậy. Bỏ phố xá để được đi đái ngoài trời,
hít thở không khí trong lành. Sướng quá đi chứ.
Hoàng Phước Đại.
Nhận xét
Đăng nhận xét