Người miền Tây và người miền ngoài.
Người miền Tây và người miền ngoài.
Miền ngoài ở
đây
là miền Bắc, miền Trung. Tôi không có so giữa Đông và
Tây bởi Đông và Tây của người Việt mình không có khác nhau mấy.
So về địa lý cũng như môi
trường thổ nhưỡng, người miền Tây có thể nói là sống sướng so các vùng miền
ngoài. Miền Bắc, miền Trung thì khô cằn, còn miền Tây thì hoàn toàn ngược lại.
Trời ban tặng cho người miền Tây một vùng đất
màu mỡ, cò bay thẳng cánh.
Người miền Tây thay vì phải
làm việc cực nhọc như các vùng khác để kiếm miếng ăn, họ chỉ cần làm việc rất
ít cũng có miếng ăn. Người miền ngoài phải thức khuya dậy sớm để làm việc nhưng
không đủ ăn. Nhưng nguời Miền Tây thì thoải mái vui chơi, chỉ cần đi ra con
sông là bắt được còn cá, gạo thì 1 năm chỉ cần thu hoạch 1 mùa là đủ ăn cho vài
năm.
Ngày qua ngày, tháng qua tháng,
cha truyền con nối cái tư duy không cần làm nhiều cũng đủ ăn, làm ít cũng dư giả,
không cần làm gì cũng không chết đói. Nảy sinh cái hệ quả là người miền Tây
không có siêng năng và khéo tay như người vùng khác. 5 năm sống ở miền Tây theo dạng xuất khẩu rể,
tôi cảm nhận có khá nhiều chuyện về sự khác nhau giữa miền Tây và miền ngoài.
Nếu thu nhập
của nông dân ở miền Trung như Quảng Ngãi, Quảng Nam, Đà Nẵng, Huế khoảng 50 triệu đồng
cho 1 hộ 3 nhân khẩu là quá đạt, quá mừng, thì ở Miền Tây, dân xứ Chợ Lách, Giồng Trôm, Ba Tri, tỉnh Bến Tre
bình quân 1 năm nhà 2 ông bà già thu hoạch
250 đến 300 triệu từ huê lợi cam quýt, bưởi, dừa, là chuyện thường ngày ở huyện
sau khi trừ chi phí thuê mướn. Vì sao tôi nói là nhà chỉ có 2 ông bà già, bởi
con cái, lúc trỗ mã, cứng tay cứng chân, đứa nào cũng ôm cái mộng lội lên thành
phố; lên Sài Gòn mà thi thố tài năng; thoát cái miệt vườn, đi tìm cái phồn hoa
phố thị. Chỉ có ít người hoặc tật nguyền, hoặc không thích bon chen thì ở nhà.
Đó là nhà có đất ít vài công. Nếu nhà nào có đất tính bằng mẫu thì sắm xe ô tô mướn
mặt bằng ngoài lộ, đậu xe làm cảnh cho vui, lâu lâu đi Sài Gòn chơi hoặc khám ba
cái lãng xẹt như mắt, tai, mũi, họng mà khỏi cần đi xe dù. Bởi bác sỹ ở miền
Tây cũng bá đạo. Chuyện bác sỹ tỉnh kêu mổ, kêu cưa, lội lên Sài Gòn, bác sỹ
Sài Gòn kêu giữ là chuyện thường, nên dân miền Tây mà không nể bác sỹ miền Tây cho
lắm. Đau đầu xổ mũi đều chạy lên Sài Gòn. Thậm chí lúc nhậu ngồi nói chuyện vui,
hỏi nếu tăng xông, cao máu chạy đi cấp cứu ở đâu. Cả bàn nhậu đều nhất trí đồng
ý phương án Sài Gòn tiến.
Sướng là vậy
nhưng sự học ở miền Tây cũng từ đó mà có cái tệ. Xưa giờ chưa nghe ai nói bác sỹ
ngoại khoai, nội khoa giỏi là người miền Tây. Cả cái ông đông y ghi ghi, chép
chép Đỗ Tất Lợi cũng là người tuốt luốt miền ngoài. Cả vùng đồng bằng rộng lớn mà chương trình du
học nước ngoài theo đề án 1.000 học viên gần kết thúc mà mỗi tỉnh lác đác có
vài ông, có tỉnh không được ông nào. Bởi ngoại ngữ và toán quá tệ. Nói thao thao
bất tuyệt như Trần Văn Truyền, nguyên chánh thanh tra Chính Phủ thì giỏi.
Đó là bàn về
giới kĩ thuật cao, chịu khó mày mò, học hỏi đọc sách nghiên cứu. Còn giới cần
lao thì khỏi phải bàn. Dân xây dựng miền Trung mỗi lần đổ bê tông là làm từ 4,
5 giờ sáng, đổ khi nào xong mẻ bê tông thì nghỉ. Mấy anh xây dựng miền Tây thì
làm theo Luật lao động, xây theo giờ
hành chính, cứ 7, 8 g sáng tới uống cà phê xong đổ bê tông, đang đổ giữa chừng
mà 11 giờ thì nghỉ. Cho nên có khi đổ bê tông mới được 1/3 mẻ mà đã 4,5 giờ chiều
là dẹp đồ nghề, nghỉ đi nhậu, mai đổ tiếp. Đổ bê tông theo kiểu miền Tây nên
cái nhà ở khoảng 5 năm thì có hiện tượng nứt lún; xây vườn kiểng, vườn chưa có
hoa mà gạch đã rớt như răng rụng. Công thợ thì ngày bét cũng trăm rưỡi hoặc 2
trăm ngàn. Khoán thì có khi cả 5 trăm ngàn ngày. Thù lao cao vậy nhưng không có
dễ để thuê thợ. Nhà có việc, tìm thợ cứ như hái sao trên trời. Chờ ngóng, rồi
alo í a í ơi cả 5 lần, 10 dạo, hẹn tới hẹn lui cả tuần.
Cái thuận lợi người miền Tây
ai cũng biết, nhưng tư duy nếp nghĩ phóng khoáng có phần lười nhác, làm miền Tây không có nhiều người thật giàu như Bầu
Đức, Bầu Hiển, không có người giỏi như Tôn Thất Tùng, Nguyễn Đông A, hay lí luận
suôn như Lê Bá Khánh Trình.
Âu cũng là do tính con người
chứ không phải do số phận.
Ông đi nấu ăn và đi siêu thị
chơi đây. Mai ông viết tiếp cái tính dễ thương của miền Tây nếu ông rãnh.
Hoàng Phước
Đại
Nhận xét
Đăng nhận xét