An Trú.
An Trú.
An Trú.
Bản chất của các pháp là không đến không
đi. Không sinh không diệt. Không có bắt đầu và tất nhiên không có kết thúc. Sự
vật, hiện tượng chỉ hiển hiện ra chỉ khi có đủ điều kiện. Hoa hồng nở hương
thơm khi đủ không khí, nước, ánh sáng và nở trong khoảng thời gian thích hợp.
Ngược lại khi không hội đủ điều kiện hoa sẽ không nở.
Cuộc sống thường nhật mình phải biết rõ bản
chất của các pháp. Mình có ước muốn về lại quê mình, về Đà Nẵng ư. Ước muốn sẽ
đến nếu ước muốn đó hội đủ điều kiện, hay còn gọi là đủ duyên. Nếu đủ duyên
mình chắc sẽ trở lại Đà Nẵng. Còn nếu chưa dủ duyên sẽ vẫn sống ở Bến tre. Mình
phải thấy điều đó để không hối tiếc và buồn suốt ngày khi ước mơ chưa thành hiện
thực.
Trong Phật giáo, vùng đất cực lạc là cõi
tuyệt đẹp. Trong Kinh A Di Đà, ở phương Tây có một cõi gọi là cõi cực lạc Tịnh
Độ. Ở cõi cực đó chúng sanh thì “ Vô hữu chúng khổ, đãn thọ chư lạc, cố sanh cực
lạc”. Bởi không có khổ nên gọi là cực lạc.
Mình phải thấy mọi pháp là vô tướng thì cõi
nào đối với mình cũng cực lạc. Nơi nào mình cũng an trú. Phật Quan Thế Âm lấy
cõi trần thế làm cõi cực lạc để cứu khổ chúng sanh. Bởi nếu cõi đó không cực lạc,
Quan thế âm luôn đau khổ thì làm sao Phật Quan Thế Âm hoan hỷ mà độ, mà lắng
nghe, cứu vớt chúng sinh ra khỏi biển khổ được.
Duyên là quan trọng, nhưng để có duyên tốt
thì nhân mình gieo phải là những hạt giống tốt và luôn được tưới tẩm bởi nguồn
nước mát. An trú đi bạn. Duyên sẽ đến.
Ngày 22- Tân Tỵ, Tháng Giêng – Canh Dần,
Năm Bính Thân – 2016.
Hoàng Phước Đại – Đồng An.
Nhận xét
Đăng nhận xét