Tâm sự
Bạn biết không? Khi người mình thương nói những lời giận dữ với mình. Mình không nên phản ứng lại. Mình hãy biết rằng, bởi vì người đó quá đau khổ. Bởi vì quá đau khổ, nên mới nói những lời như vậy.
Họ chỉ muốn nói để vơi đi những đau khổ do chính bạn, hoặc những người xung quanh gây ra. Lúc đó, bạn nên lắng nghe người thương của mình nói gì. Hãy lắng nghe bằng Tâm từ để có thể giúp vơi đi nỗi đau của người đó. Lắng nghe chỉ với mục đích để người đó bày tỏ. Bạn lắng nghe chứ đừng đưa ra lời phán xét.
Đạo Phật có Phật Quán Thế Âm Bồ Tát. Âm là lời nói. Quán ở đây có thể hiểu là lắng nghe. Quán Thế Âm Bồ Tát là Bồ Tát lắng nghe chúng sanh. Bồ Tát nghe thôi, nhưng đã làm vơi đi những nổi khổ của người đang đứng quỳ trước ngài. Khi bạn đau khổ, bạn cứ thử quỳ trước Bồ Tát mà thưa với ngài, rồi bạn xem tôi nói có đúng không? Rất mầu nhiệm. Chỉ lắng nghe nhưng đau khổ của mình cũng vơi đi đó bạn. Chúng ta là người thường, nhưng chúng ta cũng có thể học cách lắng nghe như vậy của Bồ Tát. Chỉ lắng nghe thôi cũng đã giúp họ nguôi đi những đau khổ.
Khi bạn giận dữ, bạn nên trở lại quán chiếu bản thân của mình, đừng có làm gì hết, ngoài việc hít thở cho thật sâu cho thật đều. Thở vào mình biết mình thở vào, thở ra mình biết mình thở ra. Làm như vậy nhiều lần cơn giận sẽ nguôi đi.
Nhà Phật có câu chuyện dạy các Phật tử rất hay. Câu chuyện đại khái là nếu ngôi nhà của bạn đang cháy và bạn không nên tìm hoặc đuổi theo kẻ đốt nhà, mà phải bắt tay vào chữa cháy, dập tắt ngọn lửa cứu ngôi nhà đang cháy, Nếu bạn đuổi theo người đốt nhà, thì ngôi nhà của bạn sẽ bị thiêu rụi. Đó là việc làm không thông minh. Bạn phải trở lại và dập tắt ngọn lửa. Vì vậy, khi bạn giận dữ, nếu bạn cứ tiếp tục phản ứng hoặc tranh cãi với người khác, nếu bạn cứ cố trừng phạt người đó, bạn đang hành động giống như người đang đuổi theo kẻ đốt nhà của bạn, trong khi mọi thứ trong ngôi nhà đang bị ngọn lửa thiêu rụi.
Nhận xét
Đăng nhận xét