Hội và hội đặc thù.
Hội và hội đặc thù.
Ở nước ta có vô vàn Hội, từ
hội hữu ích như Hội Cựu chiến binh, Hội Chũ Thập đỏ, đến những hội tưởng chừng
như vô thưởng vô phạt hội đồng hương.
Hiến pháp quy định mọi việc
đều do Đảng lãnh đạo toàn diện nên việc mở hội đều phải được sự gật đầu cái rụp
của Đảng. Cái hội mang tên “ Bữa cơm có thịt” của anh Tuấn, một cựu nhà đài VTV
cũng không ngoài cái lệ làng đó. Bởi thể
chế như vậy, nên các hội đều có cái cớ là “ các cụ nặng ra con, các cụ phải cho
con bú chứ”. Thế là cái bầu sữa ngân sách vốn dĩ đã teo tóp nay nó lại vừa dài
ngoãng ra theo kiểu hình quả mướp, mà dân gian các cụ thường hay gọi vú mướp.
Ngân sách cấp nhỏ giọt thiếu
trước hụt sau, không có xăng để đi cơ sở, không còn tiền để hoạt động nên các hội
lại thường rên và than. Rên, thiếu kinh phí hoạt động. Than, trọng con đẻ,
khinh con rơi.
Và thế là lại mọc ra thuật
ngữ rất linh động. Hội đặc thù. Liên minh HTX là hội đặc thù, bởi không có Liên
minh thì ai sẽ đại diện quyền lợi cho các HTX. Hội người mù cũng đặc thù vì
không có tớ ai dắt người mù. Cứ thế các hội đều đồng loạt nhất tề tự phong Hội
tớ là hội đặc thù. Đặc thù theo nghĩa nếu không có hội thì sẽ tắc việc. Nếu
không có hội thì chả ai bảo vệ được lợi ích các thành viên của hội.
Các cụ trong hội giận thì nói thế thôi. Có những
hội lập ra chuyên toàn dựa hơi uy ông này, danh bà nọ để mời mua sách. Mà sách
chả bố nào đọc được chỉ ngược đời một cái là giá lại ở tận trời xanh.
68.000 tỷ đồng chi cho hoạt
động hằng năm của các hội, con số không nhỏ. Nhưng các hội vẫn kêu. Vậy tại sao
Bộ Nội Vụ không mạnh dạn cắt ngay cái bầu ngân sách eo hẹp, teo tóp hàng năm ấy
đi và nói thẳng theo luật, hội thành lập thì tự duy trì kinh phí để hoạt động,
theo đúng lời cụ Hồ dạy năm xưa “ Các hội khi thành lập phải tự nuôi lấy mình”.
Bầu sữa mẹ chỉ có tác dụng
khi đứa con còn bé, và sữa có đủ tinh dưỡng. Nếu sữa đã nghèo mà con lại quá lớn
thì hãy thôi bú đi. Đứng dậy tự mình nấu cơm lấy mà ăn.
Hãy để cho các hội hoạt động
theo đúng điều lệ của hội. Nếu sự hoạt động của hội chủ yếu là dựa vào sự giúp
đỡ của nhà nước, mà các thành viên chẳng đoái hoài theo kiểu có hội cũng được,
không có hội cũng xong thì nên dẹp quách cái hội đó đi.
Vỗ tay bằng một bàn tay của ông nhà nước thì
không bao giờ kêu, phải cần một bàn tay nữa. Đó là bàn tay của thành viên trong
hội.
Tớ ngán hội
lắm rồi.
Hoàng Phước Đại.
Nhận xét
Đăng nhận xét