Kinh quán niệm hơi thở ( nhiều phần )
Kinh
quán niệm hơi thở ( nhiều phần )
Tôi
nghe như sau, hồi đó, Phật đang ở tại nước Xá Vệ, cư trú trong vườn Kỳ Thọ với
nhiều vị đại đệ tử nổi tiếng như Xá Lợi Phất, Mục Kiền Liên, Ca Diếp, Ca Chiên
Diên, Câu Thi La, A Nậu Lâu Đà, Ưu Bà Đa, A Nan Đà, v.v... Trong cộng đồng các
vị khất sĩ, những vị trưởng thượng lo chăm sóc dạy dỗ các vị khất sĩ mới xuất
gia, có vị chăm dạy mười người, có vị hai mươi người, có vị ba mươi người, có vị
bốn mươi người... Các vị khất sĩ xuất gia được chăm sóc và dạy dỗ như thế dần dần
thực hiện được nhiều tiến bộ...
I
heard these words of the Buddha one time when he was staying in Savatthi in the
Eastern Park, with many well known and accomplished disciples, including
Sariputta, Mahamoggallana, Mahakassapa, Mahakaccayana, Mahakotthita,
Mahakappina, Mahacunda, Anuruddha, Revata, and Ananda. The senior bhikkhus in
the community were diligently instructing bhikkhus who were new to the practice
some instructing ten students, some twenty, some thirty, and some forty; and in
this way the bhikkhus new to the practice gradually made great progress.
Bây
giờ đây, đã đến ngày trăng tròn tháng tư và Bụt đang ngồi ngoài trời với các vị
khất sĩ. Người đưa mắt lặng lẽ quán sát đại chúng một hồi rồi lên tiếng:
That
night the moon was full, and the Pavarana Ceremony was held to mark the end of
the rainy season retreat. Lord Buddha,
the Awakened One, was sitting in the open air, and his disciples were gathered
around him. After looking over the assembly, he began to speak:
“Quý
vị khất sĩ, tôi rất hài lòng về những thành quả mà quý vị đã đạt được trong sự
tu học. Quý vị hãy tinh tiến
lên nữa. Những gì chưa đạt được, hãy đạt cho được, và những gì chưa thực hiện,
hãy thực hiện cho xong. Tôi sẽ ở đây, và đợi tại thành Xá Vệ này cho đến ngày
trăng tròn chấm dứt tháng an cư thứ tư .”
“O
bhikkhus, I am pleased to observe the fruit you have attained in your practice.
Yet I know you can make even more progress. What you have not yet attained, you
can attain. What you have not yet realized, you can realize perfectly.
To
encourage your efforts, I will stay here until the next full moon day.”
Nghe
tin Đức Thế Tôn bảo người sẽ lưu lại Xá Vệ cho đến ngày trăng tròn của tháng thứ
tư, các vị khất sĩ lúc bấy giờ hành đạo rải rác ở những miền quê liền lên đường
lục tục tìm đến Xá Vệ thăm người.
When
they heard that the Lord Buddha was going to stay at Savatthi for another
month, bhikkhus throughout the country began traveling there to study with him.
Vào
dịp này, các vị trưởng thượng lại càng chăm chú chỉ dạy các vị tân học, vị thì
chỉ dạy mười người, vị thì hai mươi người, vị thì ba mươi người, vị thì bốn
mươi người… Các vị khất sĩ tân học nhờ đó lần lượt đạt được nhiều tiến bộ đáng
kể.
The
senior bhikkhus continued teaching the bhikkhus new to the practice even more
ardently. Some were instructing ten bhikkhus, some twenty, some thirty, and
some forty. With this help, the newer bhikkhus were able, little by little, to
continue their progress in understanding.
Bây
giờ đây, đã đến ngày trăng tròn tháng tư và Phật cũng đang ngồi ngoài trời với
các khất sĩ. Ngồi đưa mắt lặng lẽ quan sát đại chúng một hồi rồi lên tiếng:
When
the next full moon day arrived, the Buddha, seated under the open sky, looked
over the assembly of bhikkhus and began to speak:
“Quý vị khất sĩ ! Cộng đồng chúng ta đây quả
là thanh tịnh và có thực chất tu học, không mang tính chất phù phiếm và ba hoa,
xứng đáng được cúng dường, xứng đáng được gọi là phước điền, xứng đángđược kính
nể. Cúng dường cho một đại chúng như thế chắc chắn sẽ
có
công đức. Một cộng đồng như thế này thật là hiếm có và dù xa xôi mấy ai cũng
phát tâm tìm tới để quy kính.”
“O bhikkhus, our community is pure and good.
At its heart, it is without useless and boastful talk, and therefore it
deserves to receive offerings and be considered a field of merit. Such a
community is rare, and any pilgrim who seeks it, no matter how far he must
travel, will find it worthy.
Nhận xét
Đăng nhận xét