Đối mặt với khổ đau.
Đối mặt với
khổ đau.
Khổ đau là trạng thái tâm mình buồn rầu, tuyệt vọng hoặc thân mình
bệnh tật không khỏe. Từ khổ tiếng Anh dịch là suffering hoặc là illbeing.
Suffering là khổ, còn illbeing là không khỏe, là bị ốm. Trái với khổ thì có từ
happy, là hạnh phúc. Với nhà Phật thì hay dùng từ an lạc hay hơn hạnh phúc. Từ
tiếng Hoa, khổ là đắng 苦, trái ngược với khổ là cam 甘là ngọt . Câu “ đồng cam cộng khổ”, chia bùi sẻ
ngọt là xuất phát từ khổ và từ cam của tiếng Hoa.
Trong cuộc sống, va chạm hàng ngày là điều không tránh khỏi. Nếu
mình thương yêu đích thực thì mình lắng nghe chia sẻ cho nhau, góp ý cho nhau để
tiến bộ. Phật gọi đó là hành động chánh
kiến, chánh tư duy và chánh ngữ. Từ Chánh 正 nghĩa của người
Hoa là thẳng, không có cong, không có quẹo. Chánh Kiến là nhìn đúng sự việc. Chánh tư duy là suy nghĩ
đúng đắn. Chánh ngữ là nói lời đúng, lời nói nhẹ nhàng, góp ý chân tính. Nếu
người thân mình làm mình đau khổ, làm những điều mình thấy sai mình phải suy
nghĩ lựa lời góp ý, khuyên bảo. Nếu mình mặc kệ, ôm cái giận mà không giải bày,
không tâm sự thì không phải.
Mình không nên hành xử như vậy. Bởi giáo lý nhà Phật
dạy, yêu thương đích thực không có chỗ cho tự ái. Nếu mình đau khổ, mình phải
tìm đến người mình thương yêu nhất, tin tưởng nhất, để chia sẻ, để được giúp đỡ.
Đừng ôm giữ, tự ái trong người.
Có một câu chuyện. Một câu chuyện thời xưa, là bài
học cho để chúng ta tránh những hành xử sai lầm khi gặp phải khổ đau.
Một người đàn ông phải đi lính vì có chiến tranh,
để lại người vợ đang mang thai ở nhà. Hai năm sau, chiến tranh kết thúc. Nghe
tin người chồng được trở về, người vợ dẫn con trai ra ngõ đón chồng. Vợ chồng
đã khóc vui mừng vì phút giây đoàn tụ.
Đến nhà, người chồng sai vợ đi chợ, sắm lễ vật
cúng tổ tiên. Lúc người vợ đi chợ, ở nhà người cha bắt đầu trò chuyện và tập
cho người con gọi mình bằng cha. Nhưng cậu bé từ chối: "Chú ơi, chú không
phải là ba của con. Ba của con là một người khác. Ba con thường đến thăm mẹ con
mỗi đêm và nói chuyện với mẹ con. Mẹ con thường khóc mỗi khi nói chuyện với ba
con. Mỗi lần mẹ con ngồi xuống là ba con ngồi xuống. Mỗi lần mẹ con nằm, ba con
cũng nằm xuống. "
Nghe con nói, người cha buồn
chán. Anh ta cảm thấy bị tổn thương. Khi người vợ đi chợ về, người
chồng không nhìn mặt và trò chuyện với vợ mình nữa. Người chồng xem như vợ mình
không có trong nhà. Người vợ cảm thẩy bị coi thường. Khi lễ vật được đặt trên
bàn thờ, người chồng thắp hương, lễ lạy và khấn vái tổ tiên. Thậm chí người chồng
không cho người vợ lễ lạy trước bàn thờ như trước kia. Bởi trong tâm trí của
người chồng, vợ mình đã không xứng đáng. Bái lạy tổ tiên xong, người chồng
không ở nhà ăn cơm mà đi ra quán uống rượu đến khuya. Người chồng cố gắng quên
đi đau khổ bằng cách uống rượu. Nhiều ngày liên tiếp, người vợ không chịu được
đau khổ, cô ta đã nhảy sông tự vẫn.
Vợ chết, người chồng thôi không uống rượu nữa và
trở về nhà vì phải chăm sóc con. Đêm đó, lúc trời tối, người chồng thắp đèn, đột
nhiên, người con kêu lên: "Chú ơi, ba con về rồi đó!" Cậu bé chỉ cái
bóng của cha mình đang in trên tường. "Chú biết không, ba con đêm nào cũng
về. Mẹ con nói chuyện với ba con và mẹ con khóc dữ lắm, mỗi khi mẹ con ngồi xuống,
thì ba con cũng ngồi xuống "
Thực ra, đứa bé nhìn bóng của mẹ nó hằng đêm tưởng
là cha của nó. Bởi mẹ nó hằng đêm, một mình trong ngôi nhà đã nói chuyện với
cái bóng của mình để an ủi nỗi nhớ chồng xa cách : " Anh ơi, Anh thì ở làm
sao em có thể một mình nuôi con như thế này hoài được? . . . anh phải mau về
nhà sớm, với mẹ con em. ". Rồi người vợ khóc than, đến khi mệt thì nằm xuống.
Mỗi khi người mẹ nằm xuống, bóng trên tường cũng nằm xuống.
Bây giờ người chồng hiểu mình đã sai. Nhưng sai lầm
đó đã phải trả giá quá đắt. Chỉ vì ngộ nhận mà người chồng đã làm chết người vợ
trẻ, con của anh ta phải mồ côi mẹ.
Nếu người chồng hỏi vợ mình: " Người hay đến
với em mỗi đêm là ai? Đứa bé này có phải con của anh và em không? Em hãy giải
thích cho anh rõ, bởi anh rất đau khổ .”. Nếu người chồng hỏi vợ như vậy, vợ
anh ta sẽ có cơ hội để giải thích, và mọi tiêu cực có thể tránh được.
Đành rằng, lỗi không chỉ của người chồng, mà người vợ cũng có lỗi trong đó. Cô ấy có thể đến bên chồng mình và hỏi " Anh ơi, anh buồn bực điều gì mà không thèm nhìn mặt em, không thèm nói chuyện với em? Em đã làm gì sai? Em rất đau khổ nếu anh cứ như vậy. Anh phải trả lời cho em nghe. ".
Đành rằng, lỗi không chỉ của người chồng, mà người vợ cũng có lỗi trong đó. Cô ấy có thể đến bên chồng mình và hỏi " Anh ơi, anh buồn bực điều gì mà không thèm nhìn mặt em, không thèm nói chuyện với em? Em đã làm gì sai? Em rất đau khổ nếu anh cứ như vậy. Anh phải trả lời cho em nghe. ".
Bởi cả người chồng và người vợ không vượt qua tự
ái để giải bày những nghi ngờ của nhau, kết cục là đau buồn.
Câu chuyện cho chúng ta một bài học. Mỗi khi mình
nghĩ rằng, người mình thương đang làm mình đau khổ, thì tốt nhất mình phải chia
sẻ nỗi khổ đau với người đó. Đừng giữ kín nỗi đau trong người làm gì. Mình hãy
nhớ rằng yêu thương đích thực không có chỗ cho tự ái./.
4/8/2015
Hoàng Phước Đại – Đồng An
Nhận xét
Đăng nhận xét