Dạy con
Hôm
qua, trước khi ngủ, mẹ cu Hưng có kể cho Hưng truyện cổ tích Cây vú sữa. Mẹ nó
là bậc văn chương uyên bác, nên đôi khi chê tui “ Anh đọc truyện cổ tích Cây vú sữa chưa?”, sao anh không biết chuyện
đó, anh biết bài thơ đó không?, anh đọc truyện của nhà văn đó chưa? Đại loại lần
nào hỏi tui cũng mo mặt trả lời “ chưa ” hoặc “không ”. Bởi vì tui dốt nên tui
thấy dị, tui cứ như người rừng Tà Lang, Quảng Nam , chưa biết chữ nên chưa thể
thành người. 5 năm ở Bến Tre, tui có duyên cầm sách, cầm tập thơ, nhưng cầm để
dọn dẹp, để quét bụi và màng nhện. Chứ từ nhỏ đến lớn tui ít mê sách vở.
Tui
kể tiếp chuyện cu Hưng. Cu Hưng nghe hết truyện cổ tích Cây vú sữa, là vừa lúc tui
giặt đồ xong bước vô nhà. Thấy con nằm im một mình, nước mắt lưng tròng, hỏi sao
con buồn, nó lắc đầu. Gặng một hồi mới biết “ chuyện hay” của mẹ kể làm nó buồn.
Đêm
đó, Hưng ngủ không ngon giấc, Hưng ôm mẹ nó suốt đêm, trời mưa thì nó nói “ mưa
mẹ ơi”, gà gáy thì “gà gáy mẹ ơi”, rồi thủ thỉ với mẹ “Con không ăn vú sữa mẹ
ơi, con chịu mẹ ( thương mẹ ), mẹ ơi”.
Nói
vậy để biết, chuyện nuôi con dạy con học không hề đơn giản. Tuy tạng người, tùy
độ tuổi, tùy nội dung mà đưa vào.
Ở
độ tuổi 4 tuổi mà kể câu chuyện có ngữ cảnh
“ bị mẹ quát, cậu tức giận, liền
vùng vằng bỏ đi vì nghĩ rằng mẹ không còn thương cậu nữa” . Và do nhớ thương con nên mẹ của cậu bé “ đã không còn nữa”, cậu nhìn câu vú sữa
và “ biết rằng mẹ cậu mãi mãi không trở
về”.
Nội
dung hay và giáo dục cái chỗ mô tui không biết, nhưng đối với cu Hưng còn quá
nhỏ để gieo trong đầu một hình ảnh chết chóc của người mẹ. Người mà nó yêu quý
nhất, “ thương mẹ để trên đầu ” thì
tui nghĩ không nên cho con đọc. Chưa kể dạy cho con hình ảnh “ người mẹ quát nạt, hung dữ làm con tức giận.”
Nối giáo cho giặc thì cũng nối ngắn ngắn, đừng nối dài quá.
Hoàng Phước Đại.
Nhận xét
Đăng nhận xét