Kinh Trung Đạo. Kinh số 301 trong bộ Tạp A Hàm.
Kinh Trung Đạo. Kinh số 301 trong bộ Tạp A
Hàm.
Đây là những điều mà chính tôi đã được nghe hồi Phật cư trú tại
ngôi nhà khách ở trong một khu rừng thuộc tụ lạc Na Lợi.
Lúc ấy có tôn giả Ca Chiên Diên đến thăm người. Sau khi đảnh lễ
dưới chân Phật, đại đức lui về một bên, ngồi xuống và bạch:
- Thế Tôn, Thế Tôn thường nói tới danh từ chánh kiến. Vậy
chánh kiến là gì? Thế Tôn diễn giải về chánh kiến như thế nào?
Phật bảo tôn giả Ca Chiên Diên:
- Người đời thường nghiêng về hai khuynh hướng nhận thức: một
là có, hai là không. Đó là do vướng mắc vào tri giác sai lầm của mình. Vì vướng
vào tri giác sai lầm cho nên mới kẹt vào hoặc ý niệm có hoặc ý niệm không. Ca
Chiên Diên! Phần lớn người đời đều bị kẹt vào chấp và thủ. Người không bị kẹt
vào chấp và thủ thì không còn nắm giữ, kế đạt và vọng tưởng về cái ngã nữa. Người
ấy biết cái khổ khi có điều kiện phát sinh thì nó phát sinh, khi hết điều kiện
tồn tại thì nó tiêu diệt. Người ấy không còn nghi hoặc gì nữa cả. Cái thấy của
người ấy không do bị ảnh hưởng của kẻ khác mà có, trái lại do chính người ấy tự
đạt được. Cái thấy ấy gọi là chánh kiến. Đó là cách trình bày chánh kiến của Như
Lai. Vì sao thế? Người có tri kiến chân chính khi quán sát về sự sinh khởi của
thế gian thì không thấy thế gian là không. Người có tri kiến chân chính thì khi
quán sát về sự hoại diệt của thế gian thì không thấy thế gian là có. Ca Chiên
Diên! Chấp có là một biên kiến, chấp không là một biên kiến khác; Như Lai lìa
hai biên kiến đó mà thuyết pháp ở trung đạo. Nghĩa là: Cái này có vì cái kia
có, cái này sinh vì cái kia sinh; từ vô minh mà có hành, từ hành mà có thức, từ
thức mà có danh sắc, từ danh sắc mà có lục nhập, từ lục nhập mà có xúc, từ xúc
mà có thọ, từ thọ mà có ái, từ ái mà có thủ, từ thủ mà có hữu, từ hữu mà có
sinh, từ sinh mà có lão tử và khổ đau chồng chất thành khối. Nếu vô minh không
còn thì hành không còn, hành không còn thì thức không còn, thức không còn thì
danh sắc không còn, danh sắc không còn thì lục nhập không còn, lục nhập không
còn thì xúc không còn, xúc không còn thì thọ không còn, thọ không còn thì ái
không còn, ái không còn thì thủ không còn, thủ không còn thì hữu không còn, hữu
không còn thì sinh không còn, sinh không còn thì lão tử không còn và nguyên khối
khổ đau chồng chất kia bị tiêu diệt.
Phật nói kinh này xong, tôn giả Ca Chiên Diên thấy tâm bừng
sáng giải thoát, cắt đứt được các hệ lụy, và chứng quả A La Hán.
The Sutra on the Middle
Way . Samyukta Agama No. 301
I heard these words of the Buddha one time when the Lord was
staying at the guesthouse in a forest of the district of Nala
At that time, the Venerable Kaccayana came to visit him and
asked, “The Tathagata has spoken of Right View. How would the Tathagata
describe Right View?”
The Buddha told the venerable monk, “People in the world tend
to believe in one of two views: the view of being or the view of nonbeing. That
is because they are bound to wrong perception. It is wrong perception that leads
to the concepts of being and nonbeing. Kaccayana, most people are bound to the
internal formations of discrimination and preference, grasping and attachment.
Those who are not bound to the internal knots of grasping and attachment no
longer imagine and cling to the idea of a self.
They understand, for example, that suffering comes to be when
conditions are favorable, and that it fades away when conditions are no longer favorable.
They no longer have any doubts. Their understanding has not come to them
through others; it is their own insight. This insight is called Right View, and
this is the way the Tathagata would describe Right View.
“How is this so? When a person who has correct insight
observes the coming to be of the world, the idea of nonbeing does not arise in
her, and when she observes the fading away of the world, the idea of being does
not arise in her mind. Kaccayana, viewing the world as being is an extreme; viewing
it as nonbeing is another extreme. The Tathagata avoids these two extremes and
teaches the Dharma dwelling in the Middle
Way .
“The
Middle Way
says that this is, because that is; this is not, because that is not. Because
there is ignorance, there are impulses; because there are impulses, there is
consciousness; because there is consciousness, there is the psyche-soma;
because there is the psyche-soma, there are the six senses; because there are
the six senses, there is contact; because there is contact, there is feeling;
because there is feeling, there is craving; because there is craving, there is
grasping; because there is grasping, there is becoming; because there is
becoming, there is birth; because there is birth, there are old age, death,
grief, and sorrow. That is how this entire mass of suffering arises. But with
the fading away of ignorance, impulses cease; with the fading away of impulses,
consciousness ceases; . . . and finally birth, old age, death, grief, and
sorrow will fade away. That is how this entire mass of suffering ceases.”
After listening to the Buddha, the Venerable Kaccayana was
enlightened and liberated from sorrow. He was able to untie all of his internal
knots and attain arhatship.
Nhận xét
Đăng nhận xét