Bình thơ
Hôm
nay là thứ Ba, ngày 3 tháng 1 năm 2017, tức là ngày mùng 6, tháng Chạp năm Bính
Thân.
Hôm
nay mình nói về ý nghĩa của bài thơ “ Tịnh
độ là đây”. Bài thơ này mình thực hiện cách đây 3 tháng, trong dịp tham gia một
buổi tụng kinh khóa tu một ngày ở một chùa nhỏ tại Bến Tre. Mình đọc lại bài thơ
Tịnh độ là đây
Này em gái,
Em đi tìm,
Cái chi rứa?
Tịnh độ là đây,
Chứ ở mô.
Tiếng chim kêu,
Em nghe là thiên nhạc,
Giọt mưa rơi,
Là Vũ Mạn Đà La Hoa,
Đất em đứng,
Là niết bàn tịnh độ,
Tìm làm chi,
Cho mệt rứa
Em ơi.
Bài
thơ đề cập đến kinh A Di Đà. Hôm rồi, mình có gợi ý cho một người bạn thân. Bạn
này có người anh đang bị cancer. Nghe tâm sự từ bạn ấy, mình biết anh của bạn ấy
đang ở giai đoạn khó. Con cháu của Phật nên mình khuyên bạn ấy hãy đọc Kinh Di
Đà, bản thân anh ấy nếu có thể cũng nên đọc Kinh A Di Đà. Kinh A Di Đà là Kinh
tụng phổ biến, thuộc loại nhật tụng của Phật tử. Đọc, tụng Kinh A Di Đà ở một mức
độ nào đó sẽ có sự an lạc, tìm thấy sự an lạc ngay trong cuộc sống. Bởi Phật có
vững chãi, có thảnh thơi, có từ bi, có hỷ xả, và mỗi khi nhớ tới Phật, niệm Phật thì tự nhiên mình thấy trong người khỏe, mình
có được tính vững chãi, mình có tính thảnh thơi của Phật.
Này em gái,
Em đi tìm,
Cái chi rứa?
Tịnh độ là đây,
Chứ ở mô.
Tịnh
độ là gì? Chữ độ土 có nghĩa là đất, thuộc
bộ thổ. Tịnh độ là cõi đất thanh tịnh không bị ô nhiễm bởi ngũ trược ( Kiếp trược,
Kiến trược, Phiền não trược, Chúng sinh trược, Mạng trược ).
Cõi
tinh độ trong Kinh A Di Đà hay còn gọi là
cõi cực lạc, được đề cập như sau :
"Từ
đây đi qua phương Tây, cách khoảng mười vạn ức cõi Phật, có một thế giới gọi là
Cực Lạc, trong cõi ấy có một vị Phật tên là A Di Đà, hiện đang thuyết pháp.”
Mình
đọc tiếp đoạn kinh văn của Kinh A Di Đà để hiểu về cõi Cực Lạc?
"Này
Xá Lợi Phất, đất nước ấy vì sao tên là Cực Lạc? Bởi vì dân chúng trong nước ấy
không biết khổ là gì, chỉ hưởng thụ mọi thứ an lạc, cho nên cõi ấy được gọi là
Cực Lạc.
Tiếng chim kêu,
Em nghe là thiên nhạc,
Giọt mưa rơi,
Là vũ mạn đà la,
Kinh
A Di Đà có đoạn kinh văn nói về thiên nhạc và mạn đà la hoa như sau :
"Này nữa, Xá Lợi Phất!
Ở nước Phật ấy, người ta thường được nghe nhạc từ hư không vọng xuống. Đất được
làm bằng vàng ròng. Mỗi ngày sáu lần có mưa hoa mạn đà la rơi xuống. Dân chúng
nước ấy có thói quen buổi sáng lấy lẵng hứng đầy các bông hoa mầu nhiệm ấy để
đem đi cúng dường các vị Phật đang cư trú ở vô số các cõi Phật khác.”
Thiên
nhạc và mạn đà la hoa là thứ mà chỉ có chư Thiên, Phật, các vị Bồ Tát mới thấy
mới biết được. Mình chưa có khả năng đó. Nhưng mình phải hiểu rằng nếu mình
thương đời, yêu đời đến mức nghe tiếng chim trên cành líu lo mà cảm nhận như là
nhạc từ trên trời vọng xuống, thấy những giọt mưa rơi ngoài sân mà cảm nhận như
Hoa mạn đà la đang rơi từ trên trời, thì cuộc sống của mình ý nghĩa. Chúng ta
hãy nhớ rằng hiện tại là phút giây trân quý nhất. Không phải đợi đến lúc vãng
sanh lên Phương Tây cảnh mới cảm nhận được tịnh độ của cõi cực lạc.
Đất em đứng,
Là niết bàn tịnh độ,
Tìm làm chi,
Cho mệt rứa
Em ơi.
Kinh
A Di Đà, dạy chúng ta Tịnh độ nằm ở phương Tây và ở đó có vị Phật hiệu Phật A
Di Đà. Đó chẳng qua chỉ là ý niệm ban đầu, của người mới tu. Nếu thực tập giỏi
thì ta sẽ thấy sâu hơn rằng Phật A Di Đà và cõi Tịnh Độ không phải chỉ nằm ở
phương Tây mà còn nằm ở trong tâm mình và ở cả mọi phương. Ở ngay trong đất
chúng ta đang đứng.
Đất em đứng,
Là niết bàn tịnh độ.
Hoàng Phước Đại –Đồng An.
Nhận xét
Đăng nhận xét