Sinh nhật
Hôm nay là ngày sinh của mình, ngày 29 tháng Tư năm 1968, Theo tuổi mụ là 50. Càng lớn tuổi càng thích tính theo kiểu người phương Đông. Tuổi mụ là cộng thêm 9 tháng 10 ngày, tính từ lúc mình ở trong bụng mẹ, bởi người Phương Đông cho rằng lúc còn là bào thai, ta đã ít nhiều cũng tiếp xúc với đời.
Sáng nay đọc Kinh như thường lệ, vì là sinh nhật Happy birth day, nên mình thử tìm hiểu cái happy, cái cực lạc mà mọi người mong và tìm.
Đa số Phật tử, tu sĩ và cư sĩ thường tụng A Di Đà và họ tin rằng cực lạc nằm ở Phương Tây. Nếu mình tu hành giỏi, niệm A Di Đà luôn thời, lúc vãng sanh sẽ được Phật tiếp dẫn về cõi cực lạc. Niềm tin đó chưa đúng và chưa vững chắc lắm.
Mình hãy đọc lại đoạn Kinh A Di Đà : Xá Lợi Phật, bỉ Phật quốc độ, thường tác thiên nhạc. Hoàng kim vi địa, trú dạ lục thời, vũ thiên mạn Đà La Hoa. Dịch Việt đoạn Kinh trên nghĩa là Xá Lợi Phất! Ở nước Phật ấy, người ta thường được nghe nhạc từ hư không vọng xuống. Đất được làm bằng vàng ròng. Mỗi ngày sáu lần có mưa hoa mạn đà la rơi xuống.
Thiên nhạc và mạn đà la hoa là thứ mà chỉ có chư Thiên, Phật, các vị Bồ Tát mới thấy mới biết được. Mình chưa có khả năng đó. Nhưng mình phải hiểu rằng nếu mình thương đời, yêu đời đến mức nghe tiếng chim trên cành líu lo mà cảm nhận như là nhạc từ trên trời vọng xuống, thấy những giọt mưa rơi ngoài sân mà cảm nhận như Hoa mạn đà la đang rơi từ trên trời, thì cuộc sống của mình ý nghĩa.
Chúng ta hãy nhớ rằng hiện tại là phút giây trân quý nhất. Không phải đợi đến lúc vãng sanh lên Phương Tây cảnh mới cảm nhận được tịnh độ của cõi cực lạc. Cực lạc ngay lúc mình nghe tiếng nước reo sôi, bởi tai còn thính. Cực lạc khi thưởng thức vị trà ngon, bởi lưỡi mình còn cảm nhận được vị giác. Cực lạc, happy là vậy đó. Vui đi bạn.
Tịnh độ là đây
Này em gái,
Em đi tìm,
Cái chi rứa?
Tịnh độ là đây,
Chứ ở mô.
Tiếng chim kêu,
Em nghe là thiên nhạc,
Giọt mưa rơi,
Là Vũ Mạn Đà La Hoa,
Đất em đứng,
Là niết bàn tịnh độ,
Tìm làm chi,
Cho mệt rứa
Em ơi.
Hoàng Phước Đại
Ngày 29 tháng Tư năm 2017.
Sáng nay đọc Kinh như thường lệ, vì là sinh nhật Happy birth day, nên mình thử tìm hiểu cái happy, cái cực lạc mà mọi người mong và tìm.
Đa số Phật tử, tu sĩ và cư sĩ thường tụng A Di Đà và họ tin rằng cực lạc nằm ở Phương Tây. Nếu mình tu hành giỏi, niệm A Di Đà luôn thời, lúc vãng sanh sẽ được Phật tiếp dẫn về cõi cực lạc. Niềm tin đó chưa đúng và chưa vững chắc lắm.
Mình hãy đọc lại đoạn Kinh A Di Đà : Xá Lợi Phật, bỉ Phật quốc độ, thường tác thiên nhạc. Hoàng kim vi địa, trú dạ lục thời, vũ thiên mạn Đà La Hoa. Dịch Việt đoạn Kinh trên nghĩa là Xá Lợi Phất! Ở nước Phật ấy, người ta thường được nghe nhạc từ hư không vọng xuống. Đất được làm bằng vàng ròng. Mỗi ngày sáu lần có mưa hoa mạn đà la rơi xuống.
Thiên nhạc và mạn đà la hoa là thứ mà chỉ có chư Thiên, Phật, các vị Bồ Tát mới thấy mới biết được. Mình chưa có khả năng đó. Nhưng mình phải hiểu rằng nếu mình thương đời, yêu đời đến mức nghe tiếng chim trên cành líu lo mà cảm nhận như là nhạc từ trên trời vọng xuống, thấy những giọt mưa rơi ngoài sân mà cảm nhận như Hoa mạn đà la đang rơi từ trên trời, thì cuộc sống của mình ý nghĩa.
Chúng ta hãy nhớ rằng hiện tại là phút giây trân quý nhất. Không phải đợi đến lúc vãng sanh lên Phương Tây cảnh mới cảm nhận được tịnh độ của cõi cực lạc. Cực lạc ngay lúc mình nghe tiếng nước reo sôi, bởi tai còn thính. Cực lạc khi thưởng thức vị trà ngon, bởi lưỡi mình còn cảm nhận được vị giác. Cực lạc, happy là vậy đó. Vui đi bạn.
Tịnh độ là đây
Này em gái,
Em đi tìm,
Cái chi rứa?
Tịnh độ là đây,
Chứ ở mô.
Tiếng chim kêu,
Em nghe là thiên nhạc,
Giọt mưa rơi,
Là Vũ Mạn Đà La Hoa,
Đất em đứng,
Là niết bàn tịnh độ,
Tìm làm chi,
Cho mệt rứa
Em ơi.
Hoàng Phước Đại
Ngày 29 tháng Tư năm 2017.

Nhận xét
Đăng nhận xét