Hương của hoa yêu thương.
Hương
của hoa yêu thương.
Yêu
thương đem lại cho người ta một cảm giác yêu đời, sáng dậy, tự dung cảm thấy
khuôn mặt của mình dễ thương hơn. Yêu thương làm cho cuộc sống có nghĩa hơn, thấy
được những bước chân mình đang bước trên mặt đất là vô cùng quý giá. Bản năng
con người là mong được yêu thương, cho dù người đó là tu sĩ hay là người đời. Nếu
không có yêu thương, thì không phải là người, một đứa bé chào đời chỉ mong được
mẹ ôm và nâng niu. Lúc trưởng thành mỗi khi gặp điều không vui trong cuộc sống,
yêu thương giúp mình đứng lên. Lời an ủi, cái nắm tay của người mình thương yêu
là vô cùng quý giá. Nhưng làm cho người khác yêu thương mình không hề đơn giản.
Yêu thương phải hoàn toàn bằng tâm. Phật giáo có học thuyết Duy thức học, kinh tụng
thì có ba mươi bài kệ về tâm gọi là Duy thức Tam thức tụng. Người ta nói, người
ta bàn về tâm dữ lắm. Người ta thích tâm yêu thương, tâm chân thật, chứ không
ai ưa tâm giả dối.
Tình
yêu là cung bậc cao của yêu thương. Hiểu, thương rồi mới yêu. Yêu bằng tâm, chứ
không phải yêu bằng mắt. Nhà Phật cho rằng nhìn bằng mắt là vọng kiến là ảo ảnh,
tức là nhìn cái giả mà tưởng thật. Tình yêu xuất phát từ vật chất, danh vọng,
tình dục thì không bền. Từ tình yêu mới đi đến tình dục. Nếu ngược lại thì dễ đổ
vỡ. Mà có bền thì chỉ khi mưa dầm thấm lâu, tức là từ từ hiểu nhau để yêu nhau
hơn.
Điều
quan trọng để yêu thương bằng tâm, là tâm của mình phải mở, thấy tâm mình là
tâm người ấy. Mình phải biết người thương của mình lo lắng cho mình khi mình nhức
đầu sổ mũi. Mình phải biết, ồ hôm nay mình đi công tác, mình phải báo để người
mình thương biết để người thương mình khỏi lo. Tình yêu mà không được tưới tẩm
bằng việc làm thường nhật, đầy chia sẻ, thì đóa hoa yêu thương đó chẳng bao giờ
nở hoa thơm. Có khi là hoa làm bằng giấy.
Nhận xét
Đăng nhận xét