Lễ Phật đản, nhớ những vị Thầy đã gặp
Lễ
Phật đản, nhớ những vị Thầy đã gặp
Tôi
có duyên đến chùa từ nhỏ, bởi ông nội hay dẫn đến chùa làm Phật sự. Học xong lớp
12, tối nào cũng đạp xe đến Tỉnh hội Đà Nẵng tụng Kinh. Một lần chùa có mòi thầy
Thích Trí Quảng về thuyết pháp. Hôm đó Thầy dạy về sức mạnh của tâm từ bi, với ví
dụ về một gốc cây thầy nhặt được bên đường, bằng tâm từ thầy đã làm cho gốc cây
đâm chồi. Bài thuyết pháp, rất ngắn bởi hôm đó Đà Nẵng vừa bị bão quét, trời
còn mưa và gió, nhưng tôi vẫn còn nhớ như in. Cô Kim Trần nếu có duyên gặp thì
nhờ thưa với Hòa thượng về cảm nhận của tôi về bài giảng đó, như một lời cảm ơn
của người học Phật với Hòa thượng. Chỉ một lời dạy về sức mạnh của tâm từ mà tôi
nghiệm ra rằng bằng ý chí, bằng tình thương con người có thể làm được mọi thứ để
có cuộc sống an lạc hơn cho mình và cho mọi người. Đương nhiên cái mọi thứ đó
phải là thiện chứ không tà là chánh, thẳng chứ không phải cong queo, xiêu vẹo.
Lớn
lên, với tâm ưa cảnh chùa, tôi có duyên gặp được thưa chuyện với Thầy Thích Thiện
Siêu chùa Từ Đàm, Thầy Thích Đức Thanh chùa Báo Quốc. Với Thầy Đức Thanh chùa
Báo Quốc tôi ấn tượng về bữa cơm chùa và
lời giải thích về tên chùa của Thầy. Hôm đó đến chùa Báo Quốc gặp giờ ăn trưa. Thầy dạy, con
vô chùa mà gặp bữa thì phải ở lại dùng cơm. Ôi mạ ơi, cơm chùa ăn đã nhiều lần
với nhiều chùa từ chùa Thuận Thành, chùa Bát Nhã ở Đà Nẵng, chùa Bửu Minh ở Gia
Lai, vài chùa ở Hà Nội, cơm chùa nào
cũng ngon nhưng cơm chùa Bảo Quốc là nhớ mãi vì ngon và ấn tượng. Giọng Thầy Đức Thanh rất nhẹ nhàng, giải thích
chữ báo ở đây con phải hiểu là bảo, bảo vệ tổ quốc, Báo ân cho tổ quốc chứ đừng
hiểu từ báo như báo đền, bào đời. Giọng
Thầy nhẹ lắm, các anh chị có duyên nghe con sáo ở chùa nói “Thưa Thầy có khách,
thưa thầy có khách” nhẹ nhàng của Huế ra sao thì giọng thầy là vậy. Bởi thầy dạy vẹt
nói. Hồi đó chùa Báo quốc mới xây dựng phòng tin học, tôi có thưa vài gợi ý để
trường dạy học tin học thế nào ứng dụng cho tốt. Thầy có nhã ý mời ra dạy,
nhưng thực sự tôi không có chuyên ngành tin học. Chứ có chuyên ngành tin học
tôi ra giúp liền. Bởi hôi đó tin học còn lạ lắm. Hai năm trước đó tức là năm
1996, Đại học Đà Nẵng chỉ có 2 phòng máy thôi. Muốn vào phòng máy đó phải khoác
áo choàng, tay chân sạch sẽ, không được hút thuốc và phòng được trang bị điều hòa mát lạnh. Mục đích là sợ
bụi và nóng thì hư máy. Bởi mỗi cái máy như thế giá trị mấy cây vàng.
Ngoài
các vị thầy tôi có duyên được hầu chuyện, tôi còn có duyên diện kiến với thầy
Thích Nhất Hạnh, thầy Thích Thanh Từ, thầy Thích Trí Thoát. Thầy Nhất Hạnh được
diện kiến vào năm 2008 lúc thầy về Việt Nam làm Phật sự. Gặp thầy lúc hàng trăm
Phật tử chen chúc nhau để được nhìn thấy Thầy. Tôi nhìn thầy và chấp tay vái lạy
thầy gật đầu như tiếp nhận. Tôi không lạy, bởi nếu lạy thì hàng trăm người lạy
theo gây nghẽn tắc giao thông. Cái hay là trong hàng trăm người vái đó chỉ có
mình tôi được thầy gật đầu chào. Chắc tôi tu cũng được một ít phước. Với Thầy
Trí Thoát, một vị tăng có âm giọng tụng kinh rất hay và hiếm có thì nhờ duyên của
facebook. Thông qua chị tôi được nói chuyện với Thầy qua điện thoại. Điện thoại
với thầy mà vừa mừng vừa run. Dễ gì có duyên mà được nghe danh tăng. Đúng
không,
Vậy
đó học Phật thì được gặp Phật. Gieo phước thì được phước các anh chị.
Một
mùa Phật đản an lạc nhé.
Bến
Tre, rằm tháng tư năm 2018.
Nhận xét
Đăng nhận xét