Đạo Hiếu
Đạo Hiếu
Cha
mẹ sinh con, mười tháng mang thai, mẹ thân như bị bệnh nặng. Ngày sinh con, mẹ
nguy, cha sợ, tình cảnh ấy thật khó nói nên lời. Sau khi con ra đời, chỗ khô thì
nhường mà nằm chỗ ẩm ướt. Tinh yêu thương khí huyết hóa thành sữa. Xoa lau, tắm
rửa, quần áo, thức ăn, đồ uống, bảo ban chỉ dạy. Lễ vật thầy, bạn, cống nạp cho
vua quan. Dung mạo của con tươi tắn thì cha mẹ vui thích, con buồn rầu thì thân tâm tư cha mẹ
khô héo. Ra khỏi cửa thì lập tức nhớ thương, về nhà ôm ấp vỗ về, tâm lúc nào
cũng lo lắng luôn sợ con làm điều bất thiện.(1)
Đó
là một đoạn Kinh trong bản Kinh Hiếu Tử. Tôi đọc, dịch thật cẩn thận không
thừa, không thiếu một chữ so với bản khắc gỗ. Đọc mà cảm nhận 2600 năm trước,
Phật đã thấy những thống khổ mà người làm cha làm mẹ đã trải qua. Đọc mà cảm
nhận cái lo của cha mẹ với con cháu như núi cao, lo cho đến khi từ giã cuộc
đời, bởi vì “Mẹ già hơn trăm
tuổi, còn thương con tám mươi, ân ái có đoạn chăng, chỉ hơi thở cuối cùng”.
(1) 親之生子懷之十月身為重病臨生之日母危父怖
其情難言 既生之後推燥臥濕 精誠之至血化為乳摩拭澡浴 衣食教詔 禮賂師友 奉貢君長 子顏和悅親亦欣豫 子設慘慼親心焦枯 出門愛念入則存之 心懷惕惕懼其不善 (thân chi sanh
tử hoài chi thập
nguyệt thân vi trọng
bệnh lâm sanh
chi nhật mẫu nguy
phụ bố kỳ tình
nan ngôn ký sanh chi hậu
thôi táo ngọa
thấp tinh thành
chi chí huyết hóa
vi nhũ ma thức
táo dục y thực
giáo chiếu lễ lộ sư
hữu phụng cống
quân trưởng tử nhan hòa
duyệt thân diệc
hân dự tử thiết
thảm thích thân
tâm tiêu khô xuất
môn ái niệm nhập
tức tồn
chi tâm hoài dịch
dịch cụ kỳ
bất thiện ).
Nhận xét
Đăng nhận xét