4. Kinh Kim Cang Bát Nhã Ba La mật 金 剛 般 若 波 羅 蜜 經 Prajñāpāramitā Diamond Sūtra ( Phần 4 )
4. Kinh Kim
Cang Bát Nhã Ba La mật
金 剛 般 若 波 羅 蜜 經
Prajñāpāramitā
Diamond Sūtra
( Phần 4 )
1. 原文本
「復次,須菩提!菩薩於法,應無所住, 行於布施,所謂不住色布施, 不住聲香味觸法布施。須菩提!菩薩應如是布施,不住於相。 何以故?若菩薩不住相布施, 其福德不可思量。「須菩提!於意云何?東方虛空可思量不?」「不也,世尊!」 「須菩提!南西北方四維上下虛空可思量不?」 「不也,世尊!」 「須菩提!菩薩無住相布施,福德亦復如是不可思量。須菩提!菩薩但應如所教住。
2. Chữ Nôm
“Phuïc
thöù Tu-boà-ñeà, Boà Taùt ö phaùp öng voâ sôû truï haønh ö boá thí. Sôû vò,
baát truï saéc boá thí, baát truï thanh, höông, vò, xuùc, phaùp boá thí.
“Tu-boà-ñeà,
Boà Taùt öng nhö thò boá thí, baát truï ö töôùng.
“Haø
dó coá? Nhöôïc Boà Taùt baát truï töôùng boá thí, kyø phöôùc ñöùc baát khaû tö
löông.
“Tu-boà-ñeà,
ö yù vaân haø? Ñoâng phöông hö khoâng khaû tö löông phuû?”
“Phaát
daõ, Theá Toân.”
“Tu-boà-ñeà,
nam, taây, baéc phöông, töù duy, thöôïng, haï hö khoâng khaû tö löông phuû?”
“Phaát
daõ, Theá Toân.”
“Tu-boà-ñeà!
Boà Taùt voâ truï töôùng boá thí phöôùc ñöùc, dieäc phuïc nhö thò, baát khaû tö
löông. Tu-boà-ñeà, Boà Taùt ñaûn öng nhö sôû giaùo truï.
3. Chữ Việt
““Laïi
nöõa, Tu-boà-ñeà! Boà Taùt theo ñuùng phaùp, neân laáy taâm khoâng choã truï
maø laøm vieäc boá thí. Nghóa laø chaúng neân truï nôi hình saéc maø boá thí,
chaúng neân truï nôi aâm thanh, höông thôm, muøi vò, caûm xuùc, phaùp töôùng
maø boá thí.
“Tu-boà-ñeà!
Boà Taùt neân boá thí nhö vaäy ñoù, khoâng truï nôi töôùng.
“Vì
sao vaäy? Neáu Boà Taùt boá thí vôùi taâm khoâng truï töôùng, phöôùc ñöùc aáy
chaúng theå suy löôøng.
“Tu-boà-ñeà!
YÙ oâng nghó sao? Hö khoâng phöông ñoâng coù theå suy löôøng ñöôïc chaêng?”
“Baïch
Theá Toân, chaúng theå ñöôïc.”
“Tu-boà-ñeà!
Hö khoâng caùc phöông nam, taây, baéc, boán phöông phuï, phöông treân, phöông
döôùi coù theå suy löôøng ñöôïc chaêng?”
“Tu-boà-ñeà!
Boà Taùt boá thí vôùi taâm khoâng truï töôùng, phöôùc ñöùc cuõng nhö vaäy,
chaúng theå suy löôøng.
“Tu-boà-ñeà!
Boà Taùt chæ neân truï taâm theo nhö choã ñaõ chæ daïy.
4. English
"Moreover,
Subhuti, when a bodhisattva practices generosity, he does not rely on any
object--that is to say he does not rely on any form, sound, smell, taste,
tactile object, or dharma--to practice generosity. That, Subhuti, is the spirit
in which a bodhisattva should practice generosity, not relying on signs. Why?
If a bodhisattva practices generosity without relying on signs, the happiness
that results cannot be conceived of or measured. Subhuti, do you think that the
space in the Eastern Quarter can be measured?"
"No,
World-Honored One."
"Subhuti,
can space in the Western, Southern, and Northern Quarters, above and below be
measured?"
"No,
World-Honored One."
"Subhuti,
if a bodhisattva does not rely on any concept when practicing generosity, then
the happiness that results from that virtuous act is as great as space. It
cannot be measured. Subhuti, the bodhisattvas should let their minds dwell in
the teachings I have just given."
Bình giảng :
Bình giảng :
Bồ Tát bố
thí, công việc độ sanh thì ta phải làm với tinh thần vô tướng, không dựa vào
vọng tướng của sắc, thanh, hương, vị,
xúc và pháp. Vì không nhận thức thấu được bản chất của chúng, chúng ta đã có vọng
tưởng về chúng và vì còn bị kẹt trong sự phân biệt nên chúng ta không thực tập
được phép bố thí theo tinh thần của một vị Bồ tát. Ví dụ khi thấy một người
đói, chúng ta đem thức ăn ra mời họ. Chúng ta có thể làm việc đó một cách tự
nhiên, không cần hỏi đó là người Việt, người Pháp, người Mỹ hay người Phi Châu.
Hễ đói thì ta đem thức ăn tới. Ví dụ thứ hai là khi đem thức ăn tới cho người ấy
ta không thấy rằng ta là người đang thực tập Bát Nhã Bố Thí Độ, ta đang làm
công việc mà Bụt đang trông cậy ta làm. Làm mà có phân biệt như vậy là tu có tướng
(tướng Nhân và tướng Ngã) rồi. Những vọng tưởng này là do những vọng tưởng về sắc,
về thanh, về hương, về vị, về xúc và về pháp. Chúng ta tưởng sắc là những gì rắn
chắc trong khi đó Bụt đã từng dạy rằng sắc chỉ như bọt nước. Tu Bồ Đề, Bồ tát
nên bố thí theo tinh thần ấy, không dựa vào tướng. Tại sao? Nếu Bồ tát bố thí
mà không dựa vào tướng thì phước đức sẽ không thể nghĩ bàn.
Phước đức của người bố
thí theo tinh thần vô tướng sẽ lớn như hư không. Chúng ta thường nói kết quả của
sự tu học mà ta mong ước là thảnh thơi giải thoát. Sự thảnh thơi giải thoát mà
được ví với hư không thì thật là lớn lắm. Nếu ngồi rửa nồi mà cứ nghĩ rằng mình
đang làm việc cực nhọc trong khi các chị ấy chỉ biết ngồi chơi v.v… thì vừa làm
ta vừa đau khổ. Vậy thử hỏi phước đức rửa nồi ấy được bao nhiêu? Ít lắm. Tuy rằng
rửa xong ta có mấy cái nồi sạch thật đó nhưng mà phước của ta chỉ lớn bằng mấy
cái nồi thôi. Còn nếu ta ngồi rửa nồi với tâm trạng thênh thang, thư thái mỉm
cười, thì phước đức sẽ lớn bằng hư không. Tâm trạng thênh thang ấy đã có thể gọi
là giải thoát. Và giải thoát là phước đức của chính mình
Vì vậy, sự hiểu biết tuyệt
vời trong kinh Kim Cang là không có sự phân biệt giữa nhân và ngã. Mình
phải thấy rằng mình và người được giúp đỡ là một, giống như bàn tay
phải giúp tay trái hoặc như bàn tay giúp đỡ chân sẽ không nói, " Bàn tay
trái ơi, tôi đang giúp bạn". " Bàn chân ơi, tôi đang giúp bạn".
Comment :
The bodhisattva tries to help, but does not lean
on the form, on the sound, on the taste in order to help. It means that the
bodhisattva tries to help without relying on form, sound, smell, taste, touch,
or object of mind to practise generosity. We feel that we are one body with
everyone we help, but we don’t have the impression of helping, like the right
hand helping the left hand or like the hand helping the legs will not say,
"I am helping you". So the great understanding is that we are one,
that the other species are integral with ourselves. We are not different from
other species who are part of our body. When we understand deeply like that,
there is no distinction, and the help will be perfect, and the practise of generosity
will not say it is the practise of generosity. It is like we are breathing, we
are eating; we share, we practise generosity without knowing that we are
practising generosity. We will not rely on form, sound, smell, taste, touch,
object of mind; these things are the world. Because with our eyes we can see
the form, with our ears we can hear sound, with our noses we can smell. Taste,
touch and objects of our minds are only things we perceive, so all these six
realms make the world.
( còn tiếp )
Nhận xét
Đăng nhận xét