Chuyển hóa sự bất công : Câu chuyện Quan Âm Thị Kính Transcending Injustice: The Tale of Quan Am Thi Kinh ( Phần 8)
Chuyển hóa sự bất công : Câu chuyện Quan Âm Thị
Kính
Transcending Injustice: The Tale of Quan Am Thi
Kinh
( Phần 8)
Sau khi tự chăm sóc những vết thương bởi đòn
roi, Kính Tâm thưa chuyện với sư phụ, và sư phụ chỉ dạy: Đệ tử của
ta, thầy không biết, thầy không chắc, liệu com có làm chuyện đó hay không.
Nhưng nếu con đã làm, thì con hãy sám hối mỗi ngày. Nếu com không làm
điều đó, đó là nổi oan của con, thì con hãy hoan hỉ thực hành Nhẫn
nhục Ba La Mật. Sư phục chỉ nói với cô Kính Tâm như vậy.
Bởi chuyện đã xảy ra, Đại chúng và dân
làng không cho Kính Tâm ở lại trong chùa, cùng với đại chúng mà Kính
Tâm phải dọn ra ở một mình ngoài cổng tam quan của chùa. Làm như
vậy, dân chúng trong làng khỏi đàm tiếu đại chúng vì họ đã có sẵn
mối nghi ngờ về quan hệ giữa Kính Tâm và Thị Mầu.
After taking care of the wounds inflicted on her
by the whips, she presented herself to her teacher, and her teacher said,
"My son, I don’t know, I’m not sure. I don’t know whether you have done it
or not. I really don’t know. If you have done it, then I wish you would
practice deeply the practice of Beginning Anew every day. And if you have not
done it, please also practice forbearance—shanti-paramita—and try to
find the joy in the practice." That was all of his teaching.
And because of that, she was requested by other
people in the temple to move into the gate of the temple and stay there, and
not to stay together with other monks. You know, every temple has a triple
gate, and the tower bell was very close to the triple gate, and now Kinh Tam
was ordered to go and live alone in the triple gate so that the population of
the village could not blame the sangha, because there was already suspicion.
Ngày hôm nay, nếu câu chuyện đó xảy ra, chắc
chắn có những sư trụ trì sẽ hành động với đệ tử của mình như vậy. Bởi thời gian xảy ra đã lâu,
nhưng thành kiến của con người ta vẫn còn như xưa. Có lẽ, vị trụ trì cần phải thực hành
trí tuệ, vất bỏ các vọng tưởng, để biết liệu đệ tử của mình có
phạm giới hay không? Vị thầy cần
phải thực hành giao tiếp lắng nghe đệ tử, có cái nhìn chánh niệm,
quán chiếu để biết đệ tử có phạm giới hay không. Sư phụ không thể đổ
lỗi cho đẹ tử mà cần phải giúp đỡ học trò của mình.
Thời gian trôi qua, cái thai trong người Mầu
đến ngày khai hoa nở nhụy. Khi em bé được sinh ra, Mầu không biết phải làm
gì. Mầu không muốn nói sự thật
để tất cả mọi người biết rằng cha đứa bé là người hầu trong
nhà Mầu chứ không phải Kính Tâm. Bởi điều đó sẽ làm mất danh tiếng của
gia đình danh giá của Mầu. Mầu nghĩ rằng thà chết còn hơn nói sự thật là cô đã ngủ với một người
đầy tớ.
Khi mình
đã làm gì đó sai trái, nhưng mình không có can đảm để thừa nhận sai trái do
mình gây ra mà mình đổ lỗi cho người khác. Thì mình lại phải phạm
tiếp những sai trái nối tiếp. Vì vậy, khi sinh em bé, Thị Mầu lại mang
em bé đến cổng chùa và nói: " Này sa di, đây là con của ông. Tại sao
ông không nhận được nó?" Rồi Thị Mầu đặt em bé lên bậc thềm tam quan
và bỏ đi. Khi em bé vắng hơi mẹ khóc théc lên, vị sa di nói nhẹ nhàng
với đứa bé, " Bây giờ con đã bị bỏ rơi. Nếu tôi ta không nhận nuôi
con thì ai sẽ nuôi con? Mình đang hành trì lòng từ bi và trí tuệ. Nếu mình
không nhận nuôi và bảo vệ cháu bé thì ai sẽ làm chuyện đó bây giờ?
"Vì vậy, sai di bồng đứa bé lên và nhận nuôi đứa bé.
I don’t know whether if I was the teacher of
Kinh Tam I would allow her to continue to stay with me in the compound of the
sangha. I don’t know, because my time is different and that was a very old time
and people were still full of prejudices, and so on. And I would have had
enough wisdom to know whether my student had done it or not because I always
try to practice good communication with my students and with my insight, with
my mindfulness, I would know that he has done it or not. Because I am not there
to blame my student, I am there only to help him or her. So she would tell me
the truth. When the baby was born, Mau did not know what to do. She did not
want at all to tell people that this was a child coming from a servant. That
would be very bad for the reputation of her noble family. To die was preferable
to saying that she has slept with a servant. That was something she could not
bear, and her family could not bear. You have made a mistake, you have done
something wrong, but you have no courage to admit your wrongness and you blame
other people—that is something that happens every day. So finally she brought
the baby to the novice. She brought the baby to the triple gate of the temple
and said, "Novice, this is your child. Why don’t you receive it?"
Then she put it on the steps and she went away. When the baby started to cry,
the novice said, "Well, now the child is abandoned. If I don’t take him,
who will take him? I am practicing compassion and understanding. If I don’t
take him and try to protect him, who will?" So he said, "Leave it to
me!" And he picked up the baby.
( Còn tiếp )
Nhận xét
Đăng nhận xét