Chuyển hóa sự bất công : Câu chuyện Quan Âm Thị Kính Transcending Injustice: The Tale of Quan Am Thi Kinh ( Phần 13)
Trong lá thư gửi cho cha mẹ, sau khi nói những lời tạ
tội bất hiếu và những lý do đưa đẩy tới sự xuất gia của mình, Kính Tâm đã thưa
trình với hai đấng thân về niềm hạnh phúc lớn lao của sư chú trong suốt thời
gian được xuất gia tu học. Sư chú cũng kể chuyện về sư chú và cô con gái ông
phú hộ trong làng, nhưng kể một cách rất nhẹ nhàng và rất có duyên. Sư chú xin
với bố mẹ khi về Giao Chỉ để đưa đám và hộ niệm cho mình thì cũng báo tin và rủ
chàng Sùng Tín cùng đi. Sư chú cũng có nói về hạnh tu nhẫn nhục ba la mật, và
những an lạc và hạnh phúc do sự tu tập đem lại. Cuối thư, sư chú xin với ba mẹ
chấp nhận đứa con mà Kính Tâm nuôi lâu nay cháu ngoại của hai vị. Trong lá
thư nội dung gửi cho Mầu, sau khi kể chuyện mình, sư chú bảo là sư chú không
oán hận gì nàng cả, rằng sư chú biết là Mầu đã khổ đau, đã tuyệt vọng, nên sư
chú rất mong Mầu sẽ cố tâm tu tập để có thể chuyển hóa những niềm đau nỗi khổ của
mình. Sư chú nói rằng sư chú luôn luôn xem Mầu là một người bạn gái, và nếu Mầu
chịu tu tập theo đạo giải thoát thì sư chú sẽ rất hài lòng.
Tiếng đồn sư chú Kính Tâm là gái chạy từ thôn trên xuống
xóm dưới, từ làng nọ tới làng kia nhanh như chớp giật. Từ dưới làng và từ các
làng kế cận, người ta đổ về chùa không ngớt. Thiện nam, tín nữ, người già, người
trẻ, người theo, kẻ chống, tất cả đều bị xúc động mãnh liệt. Mặt trời vừa đứng
bóng mà trong khung viên chùa đã chật nghẹt cả người. Hòa thượng Phương Trượng
đã đọc lá thư của sư chú Kính Tâm gửi cho ngài. Và ngài cũng sai đệ tử mang
lá thư sư chú viết cho Thị Mầu xuống cho nàng. Chú xuống tới nhà nàng thì nàng
không còn đấy nữa. Thì ra nàng đã nghe tin và đã lên chùa từ đầu giờ Tỵ. Đệ
tử đưa thư phải trở lại lên chùa và khó nhọc lắm mới tìm ra được cô Mầu và
trao cho cô bức thư ấy. Nhục thân của Kính Tâm được di chuyển vào Tây đường,
đèn nến sáng trưng và khói hương nghi ngút suốt cả ngày đêm. Đích thân hòa thượng
Phương Trượng đứng ra hướng dẫn các thời tụng niệm. Mỗi khi ngài mệt thì đệ
tử của thầy đứng ra thay thế. Tiếng tụng kinh niệm Phật vang khắp điện trong
sân ngoài. Có biết bao nhiêu là người khóc. Người ta nói với nhau: "Tu như
thế mới là chân tu đấy. Nhẫn được điều khó nhẫn, thế mới là nhẫn nhục ba la mật.
Khốn khổ! Thế mà đày đọa người ta hơn cả sáu năm trời." Có nhiều ông mắt đỏ
hoe. Có nhiều bà cụ khóc bù lu bù loa. Tiếng niệm Bụt vọng lên không ngớt.
Gia đình của phú ông, trong đó có Mầu, đã đến trình
làng xin đứng ra đài thọ cho tất cả những phí tổn của tang lễ. Mọi người trong
gia đình Mầu đều nghe theo lời khuyến thỉnh của hòa thượng Phương Trượng lên ở
hẳn trên chùa, ăn chay, nằm đất, đọc kinh, sám hối và cầu nguyện. Mầu đã khóc hết
nước mắt.
And Mau’s wealthy family had to pay a very heavy kind
of tax to the village, and they had to pay all the expenses of the funeral
organized by the temple. In the Vietnamese poem written about the story we have
the full text of the letter. Kinh Tam requested the forgiveness of her father
and mother, saying that she had not told them where she had been because she
desired so much to practice as a monk. She said that she practiced like that
not only for herself, but for the whole family and for many living beings, and
she hoped that they would understand and forgive her, and receive this young
man as someone very close to the family although he is only an adopted child.
Her parents cried a lot. It had been so many years without hearing anything
from their daughter and suddenly this morning they received a letter announcing
that she was no longer alive. So they cried a lot, and they set out for the
Phap Van temple. They also told the former husband, Mr. Sung Tin, to come
along. They spent many days traveling; and when they arrived at the temple,
they saw the banner bearing their daughter’s name, and a very long procession.
All the people in the village came to attend the funeral service. They were so
moved, and many people were crying.
Nhận xét
Đăng nhận xét