Sám hối.
Trong cuộc đời,
chúng ta ai cũng phạm ít nhiều sai lầm. Bởi vì mình là con người, nên sai lầm mình
không thể tránh, nếu mình không được tu tập. Sai lầm có thể làm cho người ta đau
khổ, làm mất lòng người mình thương và có khi mình cảm thấy hối tiếc. Sai lầm bởi
mình không khéo léo trong hành động, trong nói năng, chứ đôi khi, không phải mình
muốn làm hại người ta, hoặc do mình không có cái nhìn, cái thấy của người tu,
mình cứ tưởng làm vậy là người kia buồn và mình sẽ vui lắm.
Không phải như
vậy. Mình làm như vậy là mình quá vụng về. Không phải cái thấy của người tu.
Triết lý nhà
Phật là bao dung. Luôn dạy cho mọi người biết sám hỗi. Kinh Sám hối là một ví dụ.
Mình phải sám hối, sám hối để có cái nhìn của người tu, sám hối để có hành động
của một người tu.
Và mình phải đứng
lên từ cú vấp ngã đó. Đùng có dằn vặt. Hãy nghĩ rằng, có sai lầm, có vấp ngã
thì mới có đứng dậy mà sống tốt hơn. Khi đã tu, mình biết cách khéo léo tránh làm cho người mình
thương yêu đau khổ.
Nếu có điều gì
muốn nói với những người mình thương, tất nhiên mình phải nói ra. Điều mình nói
ra có thể theo cách làm cho người nghe đau khổ, và tất nhiên nó cũng làm cho mình
đau khổ. Nhưng cũng có cách khác không làm cho người nghe phải đau khổ, và mình
cũng vui.
Vì vậy, vấn đề
không phải là nên nói hay không nên nói ra những gì mình giữ trong lòng, mà là
nói thế nào để đau khổ không có mặt.
Đó là nghệ thuật,
nghệ thuật nói những điều chân thật và bằng
ngôn ngữ đừng làm cho người nghe và bản thân mình đau khổ. Khi mình viết
dòng này mình cũng bắt đầu học để viết những lời đừng làm buồn người khác. Nhất
là những người mình yêu thương. Và bạn cũng làm vậy nghe. Nhớ nghe bạn.
5/10/2015
Hoàng
Phước Đại – Đồng An .
Đăng lại
Trả lờiXóa