vô úy.

vô úy.


Khi mình yêu thương, thì mình sợ chia li. Mình sợ có những trắc trở trong tình yêu. Vậy mình nên làm thế nào để sợ hãi không có mặt, tình yêu giữa hai người được bền vững.
Mình phải hiểu được lời Phật dạy không sinh không diệt, không đến không đi, mặt khác Phật cũng dạy, mọi vật đều có mối quan hệ tương tức và đều có nhân quả.
Đến tuổi trưởng thành ai cũng có khát vọng yêu thương. Khi tình cảm được gieo trồng, đến lúc nào đó, sẽ có quan hệ tình dục. Mình đừng có cho đó là điều xấu. Mỗi người, ai cũng muốn yêu và được yêu. Đó là tự nhiên. Nhưng thường yêu thương đi đôi với ước muốn người đó mãi là của riêng  mình. Ái thì sẽ có thủ. Thủ là nắm lấy, sở hữu lấy. Lúc đó mình luôn hát “ Em yêu anh, em muốn anh” Mình cảm thấy mình sẽ không sống được nếu thiếu người ấy. Sợ hãi sẽ sớm dẫn đến đau khổ.

Nếu tình yêu của mình không được sự đồng thuận thì đau khổ càng lớn. Nhưng mầm đau khổ, sợ hãi không phải lúc bây giờ mới có. Sợ hãi đã có mặt ngay khi mình chào đời.

Lúc còn nằm trong bụng mẹ, mình được sống nơi êm ấm, dễ chịu. Nơi chốn dễ chịu đó, thường được gọi là tử cung. Cung là cung điện; cung điện cho con của mẹ nằm. Cho nên lúc mình phải đi ra khỏi nơi êm ấm đó, thì mình sợ hãi, mình khóc. Tiếng khóc đầu tiên vì nơi chốn xa lạ, lạnh lẽo, chói lòa ánh sáng. Mình khóc cũng là lúc mình tống những thứ dịch trong phổi ra ngoài và để tự hít thở. Đó là giây phút nguy hiểm. Đó là sợ hãi đầu tiên trong cuộc đời.  Mình đừng nói lúc đó quá bé mình chưa biết gì mà sợ. Con người có bản năng sinh tồn, mà ở trong bụng mẹ, mình đã nhận được giọng nói êm dịu của mẹ, mình nghe được tiếng nhạc rồi. Tức là có chút xíu về tri giác.
Mình là em bé vừa ra khỏi bụng mẹ, mình chưa thể tự làm gì nhiều. Mình có tay, có chân, nhưng chưa  thể tự đi, tự đứng. Bởi ước muốn được tồn tại nên cái sợ hãi đầu tiên là nỗi sợ không có mẹ bên cạnh để chăm sóc. Mình mong tiếng chân của mẹ đến gần; tiếng chân của mẹ đến gần có nghĩa là mẹ mình đang đến cho mình ăn; đang đến chơi với mình. Đây là điều là mình vui sướng; mình thật sự cần mặt của mẹ ở bên cạnh.  Đó là nguồn gốc yêu thương đầu tiên của mình. Yêu thương từ ước muốn có mẹ bên cạnh. Đó là tự nhiên. Yêu thương thì có sợ hãi. Sợ mẹ bận việc không ở bên cạnh chăm mình. Mình khóc mỗi khi không thấy mẹ. Đó là tự nhiên.
Lớn lên mình, khi tìm kiếm tình cảm, thì cái nguồn gốc ước muốn mình có người mình thương yêu bên cạnh nó vẫn còn trong mình. Đó là sự tiếp nối. Mình cho rằng không có người đó mình sẽ không sống nổi. Mình ngắm nhìn, mình nghĩ về người mình thương như lúc trẻ mình cần sự chăm sóc vỗ về của cha mẹ vậy.
Khi mình còn là em bé, mùi của mẹ mình là tuyệt diệu nhất, bởi mình cần mẹ mình ôm, cần mẹ mình bồng, cần mẹ mình cho bú. Người châu Á, có thói quen dùng mũi để hôn nhau là vậy. Nhất là em bé. Em bé rất thích mùi trên má của mẹ mình. Khi mình yêu nhau cũng vậy, mùi trên thân thể của người mình yêu là tuyệt nhất. Ai chưa cảm nhận được điều đó, thì chưa phải là thật sự cần có nhau.
Khi người yêu mình bên cạnh, mình nghĩ “ mình thật sướng” bởi vì mình có người yêu bên mình, đang che chở cho mình.  Khi mình yêu, mình không muốn mất người đó. Lúc đó sợ hãi sẽ xuất hiện. Mình lo ngại sóng gió trong tình cảm; lo người mình thương yêu không còn thương mình nữa. Mình lo mình sẽ cô đơn.
Mình phải nhìn chánh niệm rằng. Nếu tình yêu là chân thật. Thì mình là anh ấy. Anh ấy là mình. Anh ấy làm gì cũng vì mình. Và mình làm gì cũng vì anh ấy. Không ai hành động vì lợi ích riêng của mỗi người. Mình phải nhìn nhận mọi vật nếu duyên, đều tương tức với nhau. Nhìn vào tờ giấy mình không những thấy đó là bột giấy làm ra, mà mình phải thấy, cả cây trong rừng, thấy mây, thấy ánh nắng mặt trời, và người đốn củi trong đó. Mình phải thấy vạn vật đều không sinh, không diệt. Mây thành mưa, nhưng mây không mất đi, nó chỉ chuyển hình hài để sau một vòng tuần hoàn nó trở về lại hình thái mây. Không ai là một thực thể tồn tại riêng biệt. Mình có cái nhìn chánh niệm như vậy, tình yêu chắc chắn sẽ bền vững. Và sợ hãi sẽ không có mặt. Giả sử tình cảm của mình không còn nữa. Thì mình nên chánh niệm đó cũng là duyên.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

法句經, 比丘品, 三七七偈

Community development Phát triển đại chúng.

法句經, 波羅門品, 三八六偈