Tâm Kinh, Tuệ giác Bát Nhã (5 )
Tâm Kinh,
Tuệ giác Bát Nhã (5 )
Mình đọc
đoạn Kinh sau bằng âm hán sau đó đọc bảng tiếng Việt dịch nghĩa:
Xá Lợi Tử, sắc
bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc, thọ tưởng
hành thức diệc phục như thị.
Nghĩa tiếng
Việt của đoạn Kinh :
Xá Lợi Tử,
sắc chẳng khác gì, không chẳng khác gì sắc, sắc chính thực là không,
không chính thực là sắc, thọ, tưởng, hành, thức ,cũng đều như vậy.
Đoạn Kinh
này, ban đầu Ngài nói về Uẩn thứ nhất, tức là sắc, là thân thể của chúng ta. Sắc
là tất cả những hiện tượng sinh lý, vật lý. Trong kinh văn, chữ gây khó khăn
cho nhiều người nhất là KHÔNG. Chữ KHÔNG ở đây, tiếng Phạn là Sunyata, dịch tiếng
Việt là trống rỗng. Dịch ra chữ “ không” cũng được, nhưng chữ “không” lại là một
sự hiểu lầm: không có thể được hiểu là không có. Thí dụ chúng ta nói trái banh
nó trống rỗng ở trong, nó rỗng ruột, đó là Sunyata. Nhưng mà có trái banh chứ.
Có điều trái banh đó rỗng ruột mà thôi. Danh từ không trong tiếng Hán Việt cũng
có nghĩa là rỗng. Như không tâm chẳng hạn. Không tâm tức là rỗng ruột: ví dụ
rau muống gọi là không tâm thảo, thứ rau không có ruột. Khi chuyển sang dùng tiếng
Việt, chúng ta có thể hiểu lầm “không” này là “không có”.
Thí dụ tờ giấy
này đây, nó là một sắc pháp, một hiện tượng vật chất. Theo Quán Thế Âm Bồ Tát
thì tờ giấy nó không, tức là rỗng. Nhưng chữ “rỗng” (chữ “không”) đó nghĩa là
gì?
Nhiều người
không hiểu Phật pháp nói rằng tờ giấy này nó “không có”, tại vì tuy bây giờ nó
có đó, nhưng mai mốt nó sẽ không có; hoặc nó bị đốt đi, hoặc bị mục đi thành đất,
cho nên tuy nó có đó mà cũng như không có đó. Câu giải thích này hoàn toàn sai
với giáo lý đạo Phật.
Theo giáo lý
đạo Phật, nếu tờ giấy này nó “không” thì nó không ngay từ bây giờ chứ không phải
sau này nó mới không. Giáo lý đạo Phật cơ bản là giáo lý vô ngã: sự vật không
có tự thể riêng biệt. Nếu mình nhìn vào tờ giấy này với con mắt của một vị Bồ
Tát biết nhìn sâu vào trong lòng tờ giấy để thấy cội nguồn của nó, mình sẽ thấy
có một đám mây đang bay trong tờ giấy này. Mình cũng không cần là thi sĩ mới thấy
được đám mây, vì mình biết nếu không có đám mây thì không có mưa, cây rừng sẽ
không thể mọc lên được, do đó chúng ta không có bột giấy. Nhìn vào tờ giấy này
ta còn thấy mặt trời, vì nếu không có mặt trời chiếu lên thì không có loài thực
vật nào mọc được, cho nên nhìn vào tờ giấy này, ta sẽ thấy ánh mặt trời chói lọi
trong đó. Rồi ta còn thấy rừng cây xanh mướt, thấy những chiếc lá rụng, mục đi
để cây rừng tươi tốt, ta thấy những chất khoáng trong lòng đất mà rễ cây hít
lên để nuôi cây. Rồi ta thấy người tiều phu đã đốn cây đem về để làm bột giấy,
thấy Ba Má của ông tiều phu (bởi vì nếu không có Ba Má ông tều phu thì làm gì
có ông tiều phu). Ta thấy luôn gạo lúa mà người tiều phu ăn hàng ngày để có thể
đủ sức đi đốn cây.
Tóm lại, khi
nhìn tờ giấy này bằng con mắt quán chiếu nhân duyên, ta thấy rằng không có hiện
tượng nào trên vũ trụ mà không có mặt trên đó hết. Và tờ giấy này, nói cho
đúng, nó đầy cả vũ trụ vạn hữu trong đó.
Khi dùng danh
từ giấy, ta nên phân biệt hai thứ: một là tờ giấy và hai là thế giới không phải
là giấy, những yếu tố không phải giấy. Ta có thể nói rằng: giấy được kết hợp bằng
những yếu tố không phải giấy. Giấy là do những yếu tố không giấy tạo ra, giấy
không thể tự có được. Giấy không có tự tánh hoặc có thể tự riêng biệt.
Nó có là nhờ
những cái không phải nó bắt tay nhau tập hợp làm ra. Tờ giấy này tuy rỗng,
không có tự tánh riêng, nhưng nó lại đầy cả vũ trụ vạn hữu trong đó. Vì vậy chữ
“không” trong Tâm Kinh Bát chỉ có nghĩa là không có một tự thể riêng biệt.
Khi chúng ta
nói rỗng thì phải nói rỗng cái gì mới được. Thí dụ mình nói trái banh trống rỗng,
nhưng mình biết nó rỗng gì. Nó trống rỗng chất nhựa trong lòng nó, song trái
banh nó đầy không khí. Vậy rỗng phải là rỗng cái gì. Tờ giấy này tuy trống rỗng
cái tự ngã riêng biệt, nhưng nó lại đầy cả pháp giới vạn hữu trong nó.
Một vị thiền
sư Việt Nam
đời Lý có hai câu thơ:
Càn khôn rút
lại đầu sợi tóc,
Nhật nguyệt nằm
trong hạt cải mỏng.
Một sợi tóc
tuy nhỏ mà có thể để cả trời và đất lên trên đầu nó. Một hạt cải tuy nhỏ nhưng
mặt trăng và mặt trời có thể nằm gọn ở trong đó. Đây có nghĩa là bất cứ hiện tượng
nào dù là một hạt cải, một sợi tóc chăng nữa, cũng có chứa đựng toàn thể vũ trụ,
vì một cái là do tất cả những cái khác làm thành. Mỗi người trong chúng ta đều
do cả vũ trụ hợp tác nhau làm thành. Không một hiện tượng nào trong vũ trụ vạn
hữu mà không có mặt trong ta.
Trong ta có
dòng sông (nếu không có dòng sông thì làm sao ta có nước uống), có mặt trời (nếu
không có mặt trời thì làm sao có sự sinh trưởng của cây trái để mình ăn), có rừng
cây (tạo ra dưỡng khí cho mình thở) v.v…Trong ta có đủ hết: vũ trụ vạn hữu đã nắm
tay nhau để đưa chúng ta ra đời. Danh từ đạo Phật là Nhân Duyên Sinh, tức là những
điều kiện phối hợp với nhau, cộng tác với nhau để làm cho mọi vật có mặt.
Uẩn nào trong
năm uẩn (sắc, thọ, tưởng, hành, thức) cũng không hết, vì uẩn nào cũng không thể
tự mình tồn tại độc lập. Uẩn nào cũng phải nhờ các uẩn khác phụ giúp mới có thể
có được.
Đồng xu có
hai mặt: mặt trái và mặt phải. Sở dĩ có mặt phải là nhờ có mặt trái. Nếu một
trong hai mặt mà không có thì mặt kia cũng không có luôn. Trái và phải nương
nhau mà có. Con xúc xắc có sáu mặt, nhưng kỳ thực sáu mặt mà là một. Mặt này có
là nhờ mặt kia, và sáu mặt nương nhau mà có.
Năm uẩn cũng
vậy, chúng nương nhau mà có, chứ không thể có một cái tách rời. hia là để tạm
hiểu thôi, chứ năm cái đó không thể nào tồn tại độc lập với nhau. Trong con người
chúng ta, có đủ tâm, can, tỳ, phế, thận: tuy chia ra làm năm cái nhưng kỳ thực
nếu không có tâm thì can có thể tồn tại được không? Nếu không có tỳ thì phế có
được hay không? Tuy rằng năm mà kỳ thực là một. Những cơ quan trong cơ thể ta
không thể tồn tại độc lập, cái này nương cái kia mà có. Vì thế Phật dạy rằng:
Thử hữu tắc bí hữu. Cái này có mặt cho nên cái kia có mặt, cái kia có mặt cho
nên cái này mới có mặt. Tất cả mọi hiện tượng trong vũ trụ đã phối hợp lại để
làm thành một hiện tượng. Không sự vật nào trong vũ trụ có tự tánh riêng biệt hết.
Đó là giáo lý căn bản của đạo Phật.
Danh từ mà
chúng ta lâu nay thường dùng là vô ngã.
Vô ngã tức là
không có sự tồn tại độc lập. Không có cái gì, không có ai tồn tại độc lập được.
Vô ngã còn có nghĩa là vô thường.
Vô thường là
biến chuyển. Nếu không có biến chuyển thì làm sao có được. Thí dụ tờ giấy này.
Nếu không vô thường và vô ngã, làm sao tờ giấy có mặt? Nếu không vô thường thì
cây làm sao mọc lên. Muốn mọc lên cây phải vô thường.
Nếu không vô
thường thì con cháu chúng ta làm sao lớn lên, làm sao chúng đi học mà lại giỏi
được?
Chúng ta cần
vô thường lắm. Nếu không có vô thường thì làm sao gieo bắp mà hạt bắp mọc thành
cây bắp để rồi cho trái mình ăn? Cho nên ta đừng than khóc khi nghe hai tiếng
“vô thường”.
Phật chỉ nói
rằng: “Vạn pháp vô thường, các con phải biết điều đó để tránh những khổ đau là
do chỗ mình nhận cái vô thường làm cái thường. Nếu mình biết vô thường là vô
thường thì mình đâu còn đau khổ nữa”.
Vô thường là
một yếu tố rất tốt đẹp, rất căn bản, rất quan trọng, rất cần thiết cho sự sinh
hoá của vạn vật. Và như vậy, chúng ta phải chấp tay cám ơn vô thường.
Lâu nay chúng
ta nói đến hai chữ vô thường với một tâm niệm bi quan, chán đời, than vãn, vì
chúng ta chưa hiểu. Chính nhờ vô thường mà vạn vật sinh trưởng tồn tại, và
chúng ta có thể ngồi đây. Nếu không có chữ vô thường, chúng ta chưa ra đời được
đâu.
Và chữ
“không” cũng vậy, nó hay lắm. Nếu tờ giấy này nó không không, nghĩa là nó có tự
thể riêng biệt của nó, thì làm sao có nó được. Chính nhờ nó không có tự thể
riêng biệt nên mặt trời, rừng cây, đám mây mới tạo ra được nó. Do đó, “không”
là căn bản của tất cả mọi hiện hữu.
"Listen, Shariputra,
form is emptiness,
emptiness is form, form does
not differ from
emptiness, emptiness does not
differ from form. The same is
true with feelings, perceptions,
mental formations, and
consciousness."
Form is
the wave and
emptiness is the
water. You can understand through
that image. The
Indians speak in a language
that can scare
us, but we
have to understand their way
of expression in
order to really understand them. In
the West , when
we draw a
circle, we consider it
to be zero,
nothingness. But in India , a
circle means totality, wholeness.
The meaning is
the opposite. So "form
is emp tiness, emptiness is
form" is like
wave is water, water
is wave. "Form
does not differ
from emptiness, emptiness does
not differ from
form. The same is true with feelings, percep tions, mental formations and consciousness," because
these five contain each
other. Because one
exists, everything exists.
In the
Vietnamese literature there
are two lines
of poetry made by
a Zen Master
of the Ly
Dynasty, Twelfth Century . He said:
He means that
the notions of existence and nonexistence are just created
by our minds.
He also said that ,
"The entire cosmos can
be put on
the tip of a
hair, and the sun and the moon can be seen in a
mustard seed." These are images
that show us
that one contains every thing, and every thing
is just one. You
know that modern science has perceived the truth that
not only matter and energy are one, but
matter and sp ace
are also one.
Not only matter and sp ace
are one, but
matter, sp ace, and mind are one, because mind is in it.
Because
form is emp tiness,
form is p ossible.
In form we find every thing
else-feelings, perceptions, mental formations, and
consciousness. "Emp tiness"
means empty of a
separate self. It is
full of
every thing, full of life. The
word emptiness should not
scare us. It
is a wonderful word.
To be emp ty
does not mean
non existent . If the
sheet of p ap er is not
emp ty, how could the sunshine,
the logger, and the
forest come into
it ?
How could
it be a sheet of p ap er.
The cup , in
order to be emp ty,
has to be there.
Form, feelings, p ercep tions,
mental formations, and
consciousness, in order
to be emp ty of a sep arate self,
have to be there.
Emptiness is
the ground of
every thing. Thanks to
mptiness, every thing is p
ossible. That is a
declaration made by Nagarjuna,
the Buddhist philosop her of the
second century. Emptiness
is quite an
optimisti concept . If I
am not empty,
I cannot be
here. And if
you are not
empty, you cannot
be there. Because
you are there, I
can be here. This
is the true
meaning of emptiness. Form
does not have a sep
arate existence.
Avalokita
wants s to understand this p oint .
If we are not
empty , we become a block of matter. We cannot breathe, we cannot think. To
be empty means to be alive, to breathe in and
to breathe out . We cannot be alive if we are
not empty. Emptiness is
impermanence, it is change. We
should not complain
about imp ermanence, because
without imp ermanence nothing is possible. A Buddhist who came to
see me from Great Britain comp lained that
life was empty
and imp ermanent . (He had
been a Buddhist
for five years and
had thought about
emp tiness and impermanence
a great deal.) He
told me that
one day his fourteen year old daughter
told him, "Daddy, please don't
complain about imp ermanence. Without imp ermanence, how can I grow up ?" Of course she is right .
When y ou
have a grain
of corn, and
you entrust it to the
soil, you hope that it will become a
tall cornplant.
If there
is no impermanence,
the grain of corn
will remain a grain
of corn forever,
and y ou will never
have an ear of corn to eat . Imp ermanence is crucial to the life of every thing. Instead of complaining about impermanence, we
might say, "Long live
impermanence!" Thanks to imp ermanence every thing is possible. That
is a very optimistic note. And
it is the
same with emp tiness. Emp tiness is imp
ortant because without emp tiness, nothing is p
ossible. So we
should also say,
"Long live emptiness !" Emp tiness
is the basis Of very thing. Thanks to
emptiness, life it self
is possible. All the
five skandhas follow the
same principle.
Nhận xét
Đăng nhận xét