Chuyển hóa sự bất công : Câu chuyện Quan Âm Thị Kính Transcending Injustice: The Tale of Quan Am Thi Kinh ( Phần 3 )
Chuyển
hóa sự bất công : Câu chuyện Quan Âm Thị Kính
Transcending
Injustice: The Tale of Quan Am Thi Kinh
( Phần 3 )
Kính đã học được một cái gì đó từ đời sống vợ chồng. Cô thấy
rằng, con người có nhiều nhận thức sai lầm. Ngay cả trong gia đình giàu có, họ
gây nhiều đau khổ cho nhau. Tình yêu mà
cô cảm nhận trong gia đình đó, không đủ làm cho cô hạnh phúc, không đủ để nở
hoa. Đó là loại tình yêu tầm thường, không đáp ứng hoài bão của cô. Vì
vậy, ý tưởng trở thành một nữ tu đột nhiên lại xuất hiện. Nhiều đêm, cô suy
nghĩ làm thế nào để mình trở thành một nhà sư, tu hành tại cửa Phật. Bởi
có như vậy, cô mới sống trọn với Phật Pháp, phụng sự Phật Pháp.
But
Kinh had learned something from the conjugal life. She saw that people are full
of wrong perceptions. Even in that wealthy family, they made each other suffer
very much. The love that she felt in that family was not enough to make her
happy, to make her bloom like a flower. That kind of love, that kind of life,
did not satisfy her deepest need. So the idea of becoming a nun suddenly
re-emerged. She spent many nights thinking of how to become a monk in order to
practice in a Buddhist temple. So that she would be able to embrace the Dharma
entirely and devote her life to the practice of the Dharma.
Đêm nọ, cô quyết định cải trang thành một người đàn ông trẻ và thử
xin vào tu ở một tu viện. Cô không nghĩ rằng mình phải tu một ngôi chùa gần
nhà, bởi mọi người sẽ nhận ra cô và cha mẹ cô không cho phép cô đi tu. Cô
quyết định đi xa đến một ngôi chùa nào đó. Cô đã phải đi bộ xa khoảng
hàng trăm cây số để cha mẹ cô không
tìm ra được. Và cô không nói với bạn bè rằng cô muốn trở thành một nhà sư.
Bởi vì nếu cô nói như vậy, sớm muộn cha mẹ của cô sẽ đi tìm kiếm cô trong
các ngôi chùa và sớm muộn sẽ tìm ra. Cô vẫn giữ kín ước muốn của
mình.
One night she decided that she would disguise herself as a young
man and try to be accepted by a monastery. She did not think that she should go
to a temple close to her family, because people would recognize her and her
parents would not allow her to go. She decided to go far away because there
were temples everywhere. She had to walk something like one hundred kilometres
in order to go so far that even her parents would not know where she was. And
she did not tell her friends that she wanted to become a monk. Because if she
did, her parents would go looking for her in the temples and would very soon
discover her. She kept her desire very secret.
Cô ấy biến mất cùng với một số tư trang và để lại một bức thư nói
rằng, "Thưa Cha, Mẹ thân yêu, con có một thứ con rất yêu thương, và
con muốn toại nguyện với điều đó. Xin cha, mẹ vui lòng tha thứ cho con, vì con không
thể có mặt ở nhà để chăm lo cho cha mẹ, bởi ước muốn của con quá lớn.
". Ước muốn của cô gái đó là chính là Bồ đề tâm, mong muốn thực hành
Phật Pháp, mang lại hạnh phúc cho nhiều người, bởi con người ở khắp mọi nơi,
phải chịu đựng rất nhiều đau khổ và đang bị cuốn vào nhận thức sai lầm của họ;
làm họ đổi xử bất công với nhau mỗi
ngày. Cô không muốn lặp lại điều đó trong cuộc sống, cô muốn trở thành một nhà
sư. Vì vậy, sau khi đi hơn trăm cây số, cô đã tìm thấy một ngôi chùa, chùa có
tên là Pháp Vân, cách Hà Nội không xa.
One day she just disappeared with some of her belongings and left
behind a letter that said, "Dear Mother, dear Father, I have something I
love very much I want to accomplish. So please forgive me for not being able to
be home to take care of you, because this desire in me is so big." You
know that desire was bodhicitta—the desire to practice the Dharma
and to bring happiness to many people, because people suffer so much everywhere
and are caught up in their wrong perceptions; they do injustices to each other
every day. She didn’t want to repeat that kind of life again, she wanted to
become a monk. So after having walked more than one hundred miles, she found a
temple—a temple named Phap Van, Dharma Cloud, not very far from Hanoi .
Khi cô đến chùa với ngoại hình cải trang thành một người đàn
ông trẻ, một thư sinh, cô xin gặp trụ trì. Nhà sư mời cô ngồi và hỏi,
" chàng trai, sao con lại muốn đi tu?" Cô thưa, "Thưa thầy, con
thấy mọi thứ đều vô thường, không có gì tồn tại mãi, mọi thứ đều như một
giấc mơ, mọi thứ đều như tia chớp. Khi con nhìn vào một đám mây trên bầu trời, đầu
tiên con nhìn thấy đám mây có hình một con chó, và trong giây lát, con thấy
các đám mây có hình một chiếc áo. Trong cuộc sống, con người đang cố gắng để
có được danh vọng và tiền bạc và họ không thực sự hạnh phúc. Con muốn có hạnh
phúc thật sự, và con tin rằng chỉ có trong Phật pháp, con mới tìm thấy sự bình an và
hạnh phúc. ". Sau khi nói xong, cô im lặng và sư thầy khen ngợi, "
Con còn trẻ mà đã hiểu rõ những lời dạy của vô thường và thầy hy vọng con thành
công khi trở thành tu sĩ hành trì
Phật pháp." Và Thầy cho phép cô ở lại trong chùa tập tu, ba tháng
sau cô thọ giới sa di.
When
she came to the temple disguised as a young man, as a student, she asked to see
the abbot. The monk asked her to sit down and he said, "Young man, why do
you want to become a monk?" And she said, "Dear teacher, I have seen
that everything is impermanent, that nothing can last forever. Everything is
like a dream, everything is like the flash of lightning. When I looked at a
cloud in the sky, first I saw the cloud having the form of a dog, and in no
time at all, the form of dog is transformed. I saw the cloud now in the form of
a shirt. Everyone is trying to get fame and profit and money in the world and
they don’t seem to be really happy. I want to have true happiness, and I
believe that only in the Dharma could I find peace and happiness." After
having said that, she stayed quiet and the monk congratulated her, "Young
man, you have understood the teaching of impermanence and I hope you succeed in
the practice as a monk." So he allowed her to stay in the temple, and
three months later she was ordained as a novice monk.
(
Còn tiếp )
Nhận xét
Đăng nhận xét